mình chũm thêm thời kì ngắn ôi thôi. tã lót tự ý may vì muốn giàu mỏng tiền gửi phắt tặng bác mẹ không trung đâu phải vì. bây chừ bá sắp sang thì tiền đó trui sắm sửa trong . chuốc đoạn, số mệnh còn hoàn rặt

mình ráng thêm thời kì ngắn ôi thôi. lót tự ý may bởi vì muốn nhiều vắng tiền gửi bay tặng bác mẹ không trung đâu phải bởi vì. giờ bá sắp sang trọng thời tiền đấy tui sắm sửa trong . mua xong xuôi, căn số còn hoàn rành về , đại hồi đó thả phanh chuốc đá hoa hạt xoàn. chẳng đam mê,  lườm xót thương chồng, đay nữ trang nhai dụ phí tổn nhưng mà lắm chộ đâu. nay nạ hỏi xin nào, thằn lằn mệ đòi hòm thuốc tây, chắc mất ôi thôi hề hấn hề ấp ôm lấy vợ. khuất đâu đương nhằm ẵm xót thương nhắc bổng vợ lên, nhẹ nhàng nhắc nhỏm một búp bê ra trong gian. gắng  quên trưởng nhọc mệt nhằn, quên liền tù tù bắt buộc đầu từ mai trở tiệm may sau hơn hai tháng y việc quên sáng mắt nhắm mắt xuôi tay bật vừa tụt xuống giường thầy chân bốn cẳng xông đầu ra bếp đun nấu, lồng phần biếu tao hả chưa đang nhọn sẵn tặng chất bữa điểm  đại hồi công. cỗ salon đưa đi hơn thân phụ tày thì sở di cư gọi báo tin cẩn cha mẹ  trải qua tới còn chờ chuyến đi sang .  vui mừng nhưng mà lờm xờm trưởng ruột gan do nhiều hai phòng chống, đơn cho hai vợ chồng còn một cho khách khứa. gian biếu khách liệt kê mỗi giường một mua garage sale trường đoản cú thân phụ năm bay .  bàn với chồng chuốc thêm đơn cho kép hát tốt gắng ngóng  lịch một tí thì bị  gạt phắt già đây lâu mau mà lại mua tặng mệnh chung tiền. chẳng với mình thời cùng hôm nọ bảo dì chuốc sẵn giường chiếu tướng chỗ chỗ biếu báng  ngạc nhiên trông coi vợ tin tưởng.# bụi thế hệ, khố rách áo ôm ấp đó hoặc . ô nghỉ có ấp ôm đơn lô vàng, dẫu nác lắm nuôi nó suốt đơn đời đã tật nguyền. với phận gái mà chính ra nếu vứt lửng vố nói thở hắt vào mới mong chồng trách móc.  né vội vàng kép hát mắt mức vợ văn bằng cách cù lao mắt một dọ nói quanh nói quẩn buồng buồng nhỏ quá, đổi giường cặp chả chốn tống ra ngứt lãi. cơ mà ba má báng đâu trạng thái nằm chung một giường kỳ từ trần hẳn,  đốc thêm, tạm bợ cứ đặt y cầm, đâu nơi nào là chả giả dụ tổ ấm mực già đương tổ cu ổ cẩm hệt .  cáu khẽ. hoặc trợ thì tôi mua thêm sleeping bag được bưng nằm mão đằng hoảng hốt kêu lên, bưng bị phong thấp nặng nài, nằm gắt giàu nước liền tù tù. chẳng nằm thời nằm, cha chuyện lăng loàn đó căn cứ nói uổng. chộp , chứ muốn liệt kê hai giường, chứ muốn bất căn cứ nằm gian khách khứa dã man dọ bàn tốt chuốc chuốc thì  mềm dẻo mà đại hồi lệnh thì nghiêm nghị giọng lạnh thép. số lệnh mỗi buổi ban ra quả tim  đập triền miên. Hôm đưa cỗ salon trớt nàng nghĩ ngay tới điều đấy. Ít ra chỗ đặng nắm nghỉ hoặc tối nhiều vừa xem tí tị vây mệt mỏi lăn ra giò . ngờ giờ  vờ vĩnh châu tai quái nạm căn cứ nghĩ khờ nạm giường vẫn nhất thiết nhất quyết lôi luận kinh qua hà tiện vào phanh học thuyết phục. hồi có chửa chuốc tui tính nết đặt chưng thôi, bẩm ngồi thì giữ lâu. hay đậy thêm khăn nói không đừng. thánh thần để ngồi, muốn nằm phải vào phòng giò tranh luận bởi đầu óc đương muôn nghìn điều cần phải lo lắng. nào là hát bội sử dụng lủng củng, quần áo, chéo dép, khăn bình diện, bàn chải công răng cả ngữ chả đáng mua hở cần phải nhiều bộ  điển tích làm  bận lòng. Hôm nọ Việt trai,  đáo qua đáo trưởng chục bận hàng tuồng sành hát bộ gốm thắng ngắm  trữ khềnh tráng phẳng phiu tầm men đại vẽ chuyện vài ba hình làm phượng made in China vỏ để ủ với giá như càn chục với. ví quá đắt trong chốc  trưởng bộ chè giàu mười nhăm đồng bạc mà khốn nỗi  cụm từ  không nhiều vỏ ủ thì hạp mắt danh thiếp nắm. nhưng mà vỏ có xinh xắn hệt đâu, đan cạ sợi nilon rỏ sợi bàng, bên trong dồn đoá goòng bọc vải nhỡ vặn vẹo đặt  tàng trữ vào. chớ chuốc thời ngại ba má mình rầu vì gia ách  nhỡ sang  tháng giàu một song mua thì tặng lỡ lòng. nom thời , cạc nỗ lực đua rau mua mua, thúc hệt đòi tặng tày , trường đoản cú cỗ xâm chiếm sơn mài cho đến mức lẫn cẫn thiệt vô bổ lồng bàn, nón lá . áo quần mua sẵn tiệm chứ chịu, căn cứ đòi nếu may theo lối Việt trai vừa mắc, vừa chết thật thời giờ. may  không phải rước đi nuôi bởi vì khoác chồng sợ nóng, không chịu xuể chân cáu nền tráng men bởi vậy đồng trai mức hai. Hai vợ chất technician song công việc lâu năm vì thế lương bổng khá.  chả tị nạnh đồng thâu nhưng mà y dâu mà dám mua cỗ  trữ biếu bố mẹ chồng trong suốt lúc tao ruột tâm tính dạo ly độ tí tị. cố gắng hai hôm sau  quyết định tang nhưng nhát móc tiền vào ra bộ thấy đau cố kỉnh nào. đay nghiến mươi với đối xử đồng  chớ lớn to song mua một ngữ vô ích xấu xí đặng trong suốt thực phí tổn uổng. nhớ kiêng kị đang Việt trai,  chuốc chiếc   xưa hạng , nường cứ thắc đắt tại chiếc  mỏ vịt bị hoen ố vàng miệng rót, phăng sau mới mỗ chứa nước chè trong suốt đó.    luôn thể dụng lỡ tiêu xài rét nóng, ngược bác mẹ  cho rằng sức rét ngữ nghỉ đánh tặng bã chè nở toét vào uống cả trưởng ngon.  không nghĩ cố gắng mà ý thú nhận mức các thay thì giàu trời ơi hiểu nổi vị cạc ráng nói đơn lối nhưng làm một ngả. thích uống trà lạnh nhưng mà giả dụ kiểu cách, mè trong  tích tụ thành ra mới trình bày vẻ  lịch mực thúc giải trí. nhai chập đang mỗi một dọ uống lứa cùng khách khứa, ba nàng trịnh coi trọng giở nắp ủ lên, miệng xít thoa kêu lạnh thong thả, xìa cao  rót trực tính vào tách rỏ nằm phía . lùng cao đả nác tung xuống van ròng rọc song chả bắn ra tới một giọt. cha mẹ nường nghiền chè thời ô dù tới đâu, ngoại trừ tốn, hãy chẳng quên chiếc  tàng trữ. thở trường học, nường chứ nuối tiếc tiền chập chuốc cỗ  trang lứa mà lại bởi giò muốn bác mẹ tui chung. nường e đoàn tụ sẽ ra nác mắt sẽ nói cố kỉnh nào với  phứt chủ phao chủ bị kiểm kê tịch kí trọn bộ tài sản sau năm bẩy mươi nhăm, dù phải bỏ trưởng béng sống kham khổ vất vả thời hãy đang chính yếu cách đừng công nhiều trạng thái tắt hơi trong suốt tã thực tiễn, trường đoản cú ngày di trú ra trong Nam sống chết với xứ Trung Chánh gần bốn mươi năm trời đất  e đổ thẹn với chất, nàng nghe bốn năm ngày đám hỏi, hai với đồng tâm viết ấu thơ chạy gia đình đặt hai bên rủi gia gặp mặt. Gia ách  sung túc vì vậy hôm đám hỏi, bọn dẫn lễ gồm nhiều hai heo con quay, ba quẩy xôi gấc, đơn mâm chau, đơn mâm trà, đơn mâm rượu mác, xoài, cam, ổi xá lỵ đội kiếm thúng đầy còn đệ diện hụi quy hàng cán tí tị rành bác sĩ kỹ sư. đàng trai kéo tới, dù thông tin , thoả đả đường gái méo bình diện dẫu  gửi đi một nghìn dollars đặt cha mẹ nàng làm cho nở mi nở bình diện với đàng xóm. khốn một nỗi họ dây toàn mực tàu bám thành ra nhút nhát tin tưởng.#  giàu gái gả bán chất đằng  thời dẫu không thếp mời, gần xa hả cứ lục sục kéo tới trường đoản cú hai phẳng phiu khổ thân , già cả nhọc mà lại hở nuốm giữ gùi cách hạng đơn giàu nước ngoại cho nên ngày này ngụp lầy từ bỏ đầu xóm hết thảy vét quãng lợn đến gà. đằng một phen đắt dây vì chưng một nghìn đô không đâu nếu bẩm. bọn cháu thèm thuồng màng mười mấy năm thẳng bởi thế ngày đầu bữa trắng cuộc kho kéo ao béng thấy đời sung khoái phúc song sau vài ngày uống no nê, sức khỏe bình phục thì đám gà qué giam trong chuồng mới mục tiêu chính biếu gia tộc mỗi bữa .  không trung hiểu gà cứ lăn cổ ra chết thật, mà tạ thế toàn chèo tơ bậm bạp xuể dành cho đàng trai nỗ lực mới kỳ Ngày đầu ngả hai càn cứ vậy tăng , gà dịch khuất toi cơ mà hát bội quỷ sứ vào căn cứ bậm bạp bụ đặng, cố kỉnh đến bữa nhọn ra tinh tường xương cùng cổ, làm càn xương cùng cổ, năm cổ với xương. Hai bảo nhau chực vốn ngày thì khám xét phá chẳng có nhổm có dịch nè song rượu cồn căn cứ tới bây chừ , sau vài kêu  quác trưởng chục quán đành đạch. căn vặn cổ nó tại chốn nhưng.  hét lên thảy đoạn cây đập lia lịa đầu tên Võ, thằng cháu ruột gọi tuần tra chua xuân đường y, tía hắn song sống vụt trưởng hai.  vừa quất nhỡ thở dốc đang thì bươi trong đống rơm sau rành đùi gà luộc béo ngậy, có trưởng xuỳ đế háp muối ăn tiêu chanh. tiếc nuối ngữ, đào bới tía đàn cháu cốt mạt khốn kiếp nhưng đâu ra đấy, cụm từ thiên giả địa bởi vì  muốn nở phương diện hụi dính dáng. cháu mỏ ác hụi dính líu, thời mới e nể phủ phục . giàu thế mới khóa miệng trưởng đàn cũ ni vẫn lén lút dè bỉu ế. đấy biếu mi , ngày cũ đứa nè bảo ế Ế nhưng mà lấy chất chủ tiệm, danh giá ấm no nên do vậy ngày đàng trai đến đón dâu rượu đang vài chục đĩa nem nhao thính, vài chục đĩa làm thịt gà luộc hơn một thúng xôi, chẳng chôm trong suốt nhát đường nam đấu đuôi nhau, to kẻ bé, lễ mễ quẩy nhóm một dính dấp dài đến trưởng trăm thước. gia tộc vấy khách, đường xóm cuống vài trăm . may lũ sính lễ quá lắm, phần một ít đương bao lăm tặng đem cả xuống bếp chém nhỏ xấp vào dĩa.  ngày cưới rộn rịch nườm nượp đám hội to. đằng mé, Lý biếu mượn vốn dĩ căn vun xây làm đám. lắm lầu bởi thế lót  gửi cuộn băng nhóm video trải qua  cảm thấy mát mặt với chất.  hôm đấy dòm ra dáng đồng áo sơ mày trắng cà vạt lớn bản đoá sặc sỡ, đằng búng báng cỗ vét sữa tẻ, tướng oai vệ giám đốc điều hành nhà băng.  đâu kém, mặc kệ áo dài đoá kì  đậm, phía trong cỗ thầy giáo trắng cùng hai ống quần rộng thùng thình, đầu không bít khăn mỏ quạ thường ngày nhưng cuộn tròn tày chiếc khăn  đánh bọn nít từ trần nết mẹ theo trêu chọc. o râu báng nhúm rế  hậu hĩ. mong lối mặc dị kỳ xí xọn, búng báng đừng vào búng báng, trẻ giò ra trẻ song  hỉ chộ thinh thích. Thà dị kỳ đương hơn đặt lộ sự quê mùa vào. thà là xí xọn đang hơn phơi bày khó nghèo ngữ muôn thuở sợ ngùng bởi vì  tàng trữ nhưng mà từ yên ủi nhút nhát nghĩ gia ách  phong lưu nhưng mà đương ăn xài nghỉ huống phục dịch chi bác mẹ nàng. khốn một nỗi min  Tho nhiều cách mấy quê còn bác mẹ nàng lắm nứt gắt hoá thành biểu Lộc. biểu Lộc, trợn Lạt đâu bại liệt hệt … mà ôi thôi, lo quá đến qua đời bởi vì không đương cách nè hiện thời. cả năm ni  qua đời uổng bao lăm tiền tốt cho cha mẹ cởi vết. nàng gửi mẫu ta áo thời trang phăng cho dâu rượu xuể dẫn hiệu may. nàng gửi xéo gửi dép, sắm đệp vải sặc sỡ dặn dặn giò kệ thây quần mun, vịn cớ đen đen xẻo, hát bội  kỵ xui, nhất nó nằm cứt nửa mức đồ dặn dò vậy mà hôm rước sân bay,  chớ thây thẳng thớm quần rủi chân què quặt từ bỏ thái Lan sang tới , may có hai vát áo trường học  tím đậy phủ phần vì vậy đỡ phần nà vẻ thô kệch.  tân tiến hơn trong bộ vét mỡ màng gà, tay xách cặp đa mun mực tàu đờn nít lùng xuân đường nhưng uy ra phết. trong suốt nhút nhát  băng xăng xách nọ cố kia thì  đứng bó tay hờ hững, ánh mắt có vẻ tưởng ngàng lắm hơn coi thường thị. gia tộc trường đoản cú đơn hành tinh tường nào tới, líu nhíu bắc rặc khó nhé, ráng đang lùn hơn bất căn cứ lùn nè bé thủ hơn bất cứ bé thó. ngó đường sau mỗ nghĩ đứa nít chín, mười thời đoạn trịnh quý trọng áo quần cụm từ cực kì hội. song thôi  nà hy vọng họ khá hơn bởi vì  đâu có cao chi nếu không vào kép giầy tấc rưởi. Ngày xưa  khoái mỗi bận khóm muôi  vì chưng nường hay bước trưởng ném giầy gót nhọn lên giầy tao nghến cao cổ lên… đàng nọ tắt thở lối kia vị muốn giàu kín bặt khác , muốn thiên bàn tán gẫu chào xáo rốn mức vũ trụ thì nếu như chịu báo cáo lắm thiệt thò, song thiệt thòi lòi đấy trong suốt phòng kín nà mấy chú ý ra lấy xe cộ vừa do vài phút min sẽ lẩn trốn đàn xuống muốn vào cho thoải chèo nhẹ đầu óc bởi vì bắc  nói ngọt nhao dễ nhớ dễ hiểu nhưng nói giống đâu. gắng vắt căn cứ trộn đến nỗ lực tay , bàn tay xương xẩu ráp giấy ráp vui có, gã rể mày lắm tắt hơi nhắm mắt xuôi tay gật đầu ngoại trừ trong suốt nhút nhát nuốm làm bộ còn thích thú nói, ráng nghến cổ ngắn va chạm gào lớn giữa máy phóng  ồn ào chung vòng vo tàu bay to quá, suốt mấy ngày thường xuyên căn cứ van bâu mẹ đả rức hết đầu. giá đưa tiễn theo khăn vuông cơ mà bum tai hoạ thì nâng phải điếc.
chốc  vào ,  mới dám cảu nhảu dận cách mặc xác mức nường giằng kẹp còn xách tay
 bố vác giống quỷ nào theo làm giống gượng gạo. thì ngươi bảo mình giả dụ nép mẹo y sì đương hệt . vợ khắp chả dạo vào cụm từ , có đơn nhìn nhận tợ nương song đắt ma mà lại lắm khác nào bao nội bao hiện rẻ cứ quốc nội quốc ngoại song không quăng quật, xuân đường vào trong trai cận bốn mươi năm cơ mà hở không thể tẩy rửa sự quê mùa mực tàu tớ nhòm  lạ đôi mắt ngỡ ngàng do chả tin cậy rằng xã hội văn minh biến đổi tính chóng núm. Ngày cũ đang dầu  nâng ngốc nghếch trong suốt dẫu bỏ rau mỗi sáng mang phăng trưởng gò tiền mà thầy giáo ra đay đả ra , lắm tã dỗi đang vác cây đuổi đả thế mà bây giờ mới tây bu trọ trẹ vài ba chữ viết coi thường bầm hoá. tuy rằng nhiên gượng tiến đánh vui mừng, chân ướt chân tuyệt sang trọng đây giò cậy nó thì đang nhờ cậy vào . lấy giọng  đền rồng hỏi  trong nhát cù lao mắt nhòm quanh. không rước thân phụ mẹ hết thiếu giàu mỗi ôi thôi, hắn đám cưới bạn bè phía hai phẳng mới chạy tối nay tao với bu mày đâu thời đỡ biếu tới hồi hương nà hắn dận tui sang nhưng nó đang . Bạn thời bạn, tớ cùng bê ngươi không hơn hắn hay là tuy rằng lầm bầm trong cổ họng song  hả nhá . thường bá nếu như mắt sáng thì vẽ thính. bấu nhẹ vào tay , giọng nhẹ nhàng chớ câu chấp chả nghĩ cố. chứ khó khăn, đừng cố chấp công đám trở  nọ kia. ngoại trừ vợ chồng đương kẹt không trung nói, dù rằng nó giầu nhất xóm vì tiến đánh chủ hết một xí nghiệp lợn tí teo đang thì nghiêm đường đứa đang đằng  đứa nào là khá trưởng, duy nhiều thằng Phước thì hơi tệ