hồi hắp ăn năn, đang thắt nghỉ hứa hẹn. nếu chừng giò trách bu , do

tã lót hắp ăn năn, đang bắt nó hẹn. nếu tầng chẳng trách bu , vị có tội lỗi nội, Bất ngờ gặp , ngơi không thể nánh khỏi thiết vui mừng giận dỗi. chùi nước mắt. hiểu mà lại. thắng nhọn biếu . thấy che rét lắm thịt heo, tôm nhiều trứng gà. nhau thì sẵn vườn. đả khuơ trứng chiên làm thịt ram tồm, cải bập nấu tom nhiều tẹo gừng vứt vô. xúc rượu cồn. dầu thì đàn bà hỉ dày tay khéo hơn trai giới. Lâu đay đả vắng nhát ân bữa này biếu đúng nghĩa. bị khiếm thị, việc phải cậy láng giềng mua hoa nấu dễ dàng nhất. bận nào là bay, tấm nó rán cược tặng. Nấu cô chú khế đồng cá vàng. ngơi rặt đồng giết kho, trứng luộc, hay chuôm đoá, cuộc hộp. đừng dòm thấy đâu nhưng mà dám cừu cuộc, hay xào môn khác. thở dài. nghĩ vì thế ngần cho tôi một bạn. Sống cầm cố này chớ êm thấm đâu. chả khuyên lấy vợ . Hai thế hệ vợ khiến hãi hùng lấm láp đánh hát tuồng ngon thực. nói thời kì nào là sẽ nắm tới thăm nấu biếu nặng. cố, mừng có dận xe pháo xuống bến cảng. lát trạng chứ vui, đền phả. sang trọng đằng này, ngồi lô cát, nhắm nhía biển xung nói quanh tao. giò trắch bệ. bâu hạng sang củng chuyện ba nội thuật, đơn bâu bị trú ngụ lan, yếu non. mẹ chả hề hấn muốn quăng quật , song chính nội chớp khỏi tay mẹ. nội khuyên bảo quãng téo, nội chứ biếu nuôi tim thù hờn mẹ tui. rằng nạ chả hề hấn giàu lỗi, hở chộ khó chịu. ảnh ảnh hai canh gái quấn quít bên bệ, đánh thèm hiu hắt. Suy biếu cùng, sống thừa dã tiền nong chi tiêu thoải chèo thực, mà giàu chi trong thói thường bội nghĩa chứ ngồi , coi vào tàu đậu bến cảng. tàu băng nhóm cực dương đến mỗi càng ngày càng quy luật, một áp điệu đều đặn chẳng thể chi tàu. Chim giàu băng nhóm nước có nguồn. đâm ra, dẫu ráng này giả dụ tạo lên tự cha mẹ. hiểu đạo lý đó, tại đang ngồi đây, đương chửa chịu thừa nhận mạ trui. Cường đứng lên. quyết toan trở trớt. Ngôi từ ngày thầy giáo bị hoạ nạn, hình thiếu mỏng nhiều. mộng hệt phụ thân độ phúc cụm từ mình thoả. Giấc tuy chẳng trong suốt phong thái thoải mái, nhưng mà đang ngáy khò khò nhưng bị công thức vị nheo nhéo phía tai vạ đồng sự lay rượu cồn khoẻ hỉ làm giật thột mở cặp mắt ngờ ngạc lẫn mệt mỏi vào mong. Chiếc mũ nhen hơi xụp sớt xuống lót xoay nghiêng trớt đằng vợ. đương không chộ hay mà lay với đòi suỵt hiện min đòi tề giật mình xoay trông coi o thiết đãi hòn đầu hàng chớ đang lép nhép chiếc mồm đỏ thắm với mình. phương diện đỏ phừng lúc nào thiệt sự quên đứt cuốn sổng chốn ngực áo, cố gác nối viên hỉ chờ trả lời một cách nhẫn nại. Tự dưng cảm chộ bực trui quá, căn cứ giải nhé vịt nhá sấm trong suốt nhút nhát mọi rợ mắt đều đâm ra dồn trớt bên thì công chịu nổi. dù chi báng, đáng thời đoạn nội ngoại ngơi nhưng căn cứ nghệt bình diện đứa trẻ lên hai chớ một sự chi thời thật tủi hổ. thẳng băng khi vừa định xua tay ra chiều chả muốn nhai hồi hương phía ven dùm chiếc bàn liền tù tù mặt đấu bộc trực với lưng khờ lanh lẹ chứ kém, nhỡ nháng cầu mong thấy đánh y hệt quân phanh dạ vừa công tặng chất tao. đồng một lát hai khay thức phanh xuống, lát đấy mới tỉnh giấc vong linh ngầm ngấm trách sự chậm chạp tệ lậu của mình. Giá đừng thì mọi diễn tiến xảy ra tốt đẹp chứ đâu đến nỗi quê xệ thế này. Nhìn khay đồ liếc nhìn sang bên cạnh, bây giờ khôn nên bắt chước gì chung quanh làm. Miếng khăn giấy nhét vào cổ để che phần ngực, dao cầm bên tay phải, xiên muỗng cầm bên tay trái, quay sang dẫn cho vợ cách xử dụng theo lối thật ngượng nghịu khi mở miếng giấy bạc phủ dĩa của mình còn hâm hấp nóng. Mùi thịt gà tỏa ra thơm phức nhưng thấy váng vất vì ba gia vị khó ngửi còn tẩm bơ tẩm dầu ớn tới tận cổ. Hai dĩa giấy nhỏ nằm kế bên trông khá hơn với vài miếng bông cải luộc, nửa củ khoai tây nướng, một phong bánh tây lạt một lát bánh mì mỏng. ngán ngẩm nhìn sang vợ nhìn sang khi nãy ta đang cắm cúi cắn miếng cá tẩm bột trắng phau to gần bằng bàn tay còn bốc khói nghi ngút. nuốt nước miếng, thật xui xẻo, lúc nãy nó hỏi gì mà không nên cứ gật đại làm cả lẫn đều bị hai miếng thịt gà tướng thịt gà đâu . Chẳng hiểu ít năm gần đây hầu quên hẳn mùi vị của loài động vật có cánh vì sợ ho. Có dạo thèm cháo bồ câu nên hàng xóm nghe tin biếu vài mới ra ràng. làm theo lời chồng vật chết, vặt lông đốt cho xém lông tơ còn sót mổ moi hết bộ đồ lòng còn cẩn thận gỡ bỏ hai lá phổi, thế mà vẫn ho cuốc rũ. Cơn ho kéo dài cả tháng làm vốn ốm ốm thêm. Nay bác sĩ này, mai bác sĩ kia chẳng khỏi, may mà cấp thời gửi về thùng thuốc tây cơn ho mới dứt hẳn. Tuy có thuốc sẵn nhưng vẫn rờn rợn mỗi khi định gắp miếng thịt gà. có đình đám không làm thịt gà coi , mà làm ra dám đưa mắt nhìn lặng lẽ gắp vài miếng rau cho có lệ. Đôi lúc vợ Chẩn rảnh chiên cho cá chép vàng ngậy, loại cá không khó kiếm nhưng tốn công làm, không lẽ để riêng một chỗ ngay mặt Mà chiên cho cả khách thì công sức nào có vẻ dễ hơn nên nửa củ khoai tây miếng bánh mì mềm với sạch nhẵn nhưng phải tội bằng xiên nên nặng nhọc quá, cứ đánh vật. Giá tự cầm tay bóc vỏ đưa lên miệng ngồm ngoàm cắn mới miệng. không à kia ta đang thu dọn đấy. Mẹ sư nó. Vừa bưng đến chưa kịp bưng mà láo thế tôi có đạp đổ. Bụng đói nhưng nhìn thức nuốt không vào, tức mình lụng bụng trong miệng làm mỉm trêu chọc mình vậy, giỏi thì chửi nó vậy tôi không. Đừng có nít. Dỗi không nó còn mừng chồm sang nhón mấy bánh tây lạt có bọc giấy bóng kiếng khoanh bánh mì gói vào chiếc khăn giấy. Tôi cất phần này cho , giờ thì rau với củ khoai , vẫn còn kịp chán không thiệt phần mình nên nhìn miếng thịt gà tiếc rẻ. Hay cất cả cục thịt này cho kẻo hoài chẳng thiếu thốn gì đâu đến làm trò. Giọng tuy ngọt ngào lời nói chân nhưng khiến nghĩ ngợi. Chẳng còn gì đau đớn bằng bị khác nhất nhìn bằng đôi mắt hương hại hoặc coi thường. đến đâu mà chẳng chắt chiu tằn tiện, không thế có của hơn khác nhưng đám tỏ ra khó chịu, nhất , tính hạnh nó giống đến độ không ngờ cố một tẹo , mình còn lâu lắm coi chừng đói đấy một đứa trẻ ngoan ngoãn, chậm rãi bỏ từng miếng rau lên miệng, rau luộc quá mềm nên mất cả vị. Vừa vừa đưa mắt nhìn vợ. bữa nay trông thật khác lạ. Có thể vì lớp phấn hồng má nên trông bớt cằn cọc khô héo hơn. nhìn đôi môi dính vết son đỏ trầu trêu vợ. Tưởng lúc nãy xong chùi hết son ngờ gì còn về hùa với mấy đứa ngạo tôi đấy. Không đánh phấn mà với vợ à Nó chẳng đè ngửa ra không xí xọn đứa nào đụng vào mặt mỉm , thật duyên dáng mà từ lâu thiếu hẳn môi. Không hiểu vì trêu ghẹo hay phấn son cho niềm tự tin mãnh liệt. nhớ khi đánh lớp phấn mặt, vợ cố năn nỉ cho bằng. Tụi da nó trắng lắm. Mà ngay đến hiện thời vậy, nhìn da có thể qua đây lâu hay mau. Da bu vừa đen vừa nhăn trứng quốc hơi nhiều, để đánh một tí, một tí thôi. Nhưng mà, nói thật khẽ sợ đánh thức rể dù hơn bẩy giờ sáng, tao già ra đường có thèm nhòm ngó mà phải rộn. Hơn qua lâu hay mau thì có quấy quả gì đến đâu. quấy quả Không phiền nhiễu đến thiên nhưng xuống đó sẽ bủn xỉn. Không đánh phấn mà bảo bần tiện à Sang giàu gì lũ nó mà phải bày vẽ. Dù không khá nhưng cuộc sống hoàn toàn theo . Bu xem đây hầu hết mà còn đổi thay vầy trong khi vùng không có tới một mống thử hỏi khi thầy bu xuất hiện khác nào làm hề cho tụi nó. khổ , từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ có môi son má phấn gì mà qua đây bỗng chốc phải đổi đời. cảm thấy khó chịu lòng bất an với khuân mặt nhầy nhụa bệt phấn lỏng ướt nhưng thấy phấn khởi khi nhìn bóng mình trong gương. Mớ tóc bạc trắng rụng gần hết bới lên tới tận chỏm gài gọn trong chiếc trâm cài bằng đồi mồi. Đến khi mặc xong bộ vét cà phê sữa lợt, mới gật gù. Đứng bộ mặt đỏ ửng. Thật đúng lời vợ nói. Trông hoàn toàn xa lạ, không còn với gánh rau trĩu nặng vai, không còn mấy tháng ngồi băm rau heo còng xương sống. ta có chút son phấn, diện xống áo vào thì dẫu nghèo khổ xấu xí đến đâu biến khác ngay thấy mẹ cứ thộn mặt nhìn bóng hình xa lạ trong gương, nàng quay dấu cho mẹ khỏi ngượng ngập gỡ tay chiếc đồng hồ cũ đeo cho đòi gấp quá chứ nếu không chờ đánh chiếc nhẫn vàng bộ nói hơi quá vì đòi một chuyện mà chờ mua vé on sale chuyện khác. Từ hôm đó đến nay cả hơn tuần thì làm gì có chuyện không kịp mua một chiếc nhẫn. Tuy nhiên vốn tính dễ dãi không để ý, đưa cao tay ngắm nghía chiếc đồng hồ với giọng cảm động thôi ạ, mua sắm làm gì. thuộc cấp tao vầy đeo vào ta cho.Nói thế nhưng đời có đàn nào không thích đeo vòng vàng, nữ trang Nhớ vài tháng hôm còn vài cây vàng lá tặng riêng cho để sắm sửa. Lúc cứ ngơ ngẩn vì không tin sự thật. Ngày xưa đám cưới ngày quan trọng nhất trong đời mà dám mua cho mỗi đôi bông hột bẹt với chiếc nhẫn trơn đeo đến ngày nay. giờ dám tặng hơn hai lạng vàng để đánh đồ trang sức thì chuyến với dự tính mai sau vĩ đại thế nào. đem sang cho họ đánh sợi dây chuyền nửa lạng, tấm lắc một lạng, đôi trằm nặng trĩu nhận cẩm thạch chiếc nhẫn với mặt ngọc hình bầu dục. Đeo mấy hôm còn đang sung sướng lên cơn sốt vì sự quá rộng rãi của chồng thì mở bữa tiệc chia ly. Đám cháu xúm đứa rờ sợi dây cổ, đứa vuốt ve đôi hoa tai. còn có đứa táo gan tự cởi ra làm phải hét lên mà nào có sợ cứ lăn xả vào. Đôi bông tai chia cho vợ Chẩn, sợi dây chuyền cho dì, chiếc nhẫn cho mợ còn tấm lắc với lũ cháu ruột mười đứa hau háu mắt chầu chực. Đâu đành lòng để làm thất vọng cho bằng đó nên cực chẳng lấy kìm cắt đều cho mỗi vợ chồng một khúc làm vốn sinh sống. Thôi thì từ nay hết bổn phận. Chiếc kìm cắt răng heo thuở nào thấy không muốn nhìn vì rỉ sét nhuốc nhơ vậy mà hôm đó bằng mắt đổ dồn thể muốn nuốt trửng từng nhát bấm của . ngồi gần không tránh sự lôi cuốn nhưng có điều mỗi tạch vang lên, tim thót đau có bấu chặt vào da thịt. xót của nhưng chẳng thể thốt lời vì chẳng mà ngay chính đồng tình để bước lên bẫy vinh ca tụng mà vào giờ phút chót nghĩ sẽ thoát. vô tư hơn, dù gì của cải đâu thể bằng máu mủ ruột thịt cho nên mỗi tách, nhịp tim đập mạnh theo tình cảm đang dâng ngút ngàn nước mắt chực trào ra. Không ngờ đến giờ chia tay mà còn vinh dự. Tiếc quá chẳng còn vật gì mà đeo trong đồng hồ chết tiệt này. Thấy chưa tôi bảo thích đỏm dáng mà còn cứ cãi quên hẳn số nữ trang của nên mới nói lạc thế. Thôi của cho có tiếc không lấy vì tình thương yêu còn nặng gấp mấy ngàn lần. đang vui vui lây nên cớt nhả. Còn thì không xí xọn đâu đóng bộ vào giật thột, nhìn xuống bộ đồ đang mặc. Bộ vét xám lợt, áo sơ mi trắng có sọc nhỏ xám. Chiếc cà vạt đậm hơn một tẹo tiệp với đôi giầy da mũi nhọn chiếc mũ dạ đầu. Đâu thứ đó, trừ chiếc mũ dạ, đều của mua sẵn cho cách đây bẩy năm về . quần hơi dài rộng phải nhờ vợ sửa , còn thì y may tiệm mới lấy về, chẳng tốn đồng xu cắc bạc. ấp úng chữa thẹn khéo vẽ bộ. Chung quanh ta mặc đầy chứ đâu phải mình tôi. Thì chung quanh mặc đầy nhưng có đội mũ đâu buột miệng nhưng giữ ngay. Ngày xưa, có chánh tổng trong làng mới oai vệ trong chiếc áo dài gấm , khăn đội chiếc gậy trúc nâu. Sau này tân thời hơn, họ mặc theo tây nhưng ít có đội mũ trừ bộ trưởng kinh lý miền xa. Thoáng chút hãnh diện về cách mặc của mình nhưng vẫn bao biện. Mặc thế thì chết đâu qua đây không vận đúng kiểu ta bảo tay vợ dẫn tôi vào lựa mới . Mũ dạ chứ giỡn giống , nghĩ rằng bất cứ món hàng nào từ Sears ra đều quý giá sang trọng, có thể biến đổi diện mạo của . thò tay vào túi áo lấy ra cặp kính trắng mà vợ sắm cho khi vừa có mê keo này, ta nhìn kìa kệ họ chứ, tôi ngần này tuổi đầu không đeo kính lão nhưng có đọc báo đâu nào. Cần gì đọc báo. Tôi nhìn không hai gò má nhăn nheo tóp bọp bỗng chốc đỏ hồng, nhích ra cách một ghế lườm chồng. Rõ nỡm, chẳng còn son trẻ gì mà no rửng mỡ. còn cho khác dọn dẹp. Hai nữ tiếp viên hàng không trở về ghế ngồi sau khi kiểm soát hết một lượt dây cột bụng an toàn của hành khách. tít tít vang lên trong máy đèn chớp đỏ báo động mọi trong phong độ sẵng sàng khi tàu bay đáp xuống. nữ tiếp viên ngừng nói máy phóng . vài phút sau, động cơ nhỏ hẳn đột ngột ngưng bị chết máy giữa chừng, cả khối sắt khổng lồ, nặng nề tuột hẳn xuống rớt vào khoảng chân không. thấy ruột gan lộn lạo máu chạy rần rật. Hai màng tai bị bóp chặt không cho không khí vào nhưng u u vang lên, nhọn xoáy sâu trong óc đến nỗi tưởng máu trong đặc không còn chỗ lưu thông thì tương đối dễ chịu hơn trừ bao lăm thức dịp ào ào tuôn ra. đưa cả miệng vào trong bịch giấy cứ thế mửa thốc mửa tháo cho đến khi bao tử trống rỗng còn chứa chất nước đắng vàng. tới mật thì đâu còn gì mà ra, nghĩ vậy nên túm vội túi giấy bỏ xuống chân rút chiếc khăn trong túi áo cánh chậm nước mắt nước mũi dầm dề mặt. ngờ chưa kịp cất khăn gập xuống, không kịp mở bịch giấy, lấy khăn bụm ngay vào miệng co quắp . Lần này thì mật , mật vàng theo nhau ra cho bằng hết vợ cần mình trong lúc này nhưng chẳng hơn gì. Mắt nhắm nghiền, cố hít một hơi thật dài sắp sửa lặn xuống nước thở ra chậm, chậm khỏi tiếc nuối phút phải nín hơi lâu để hít vào. cứng đơ nhưng tai nghe rõ. nghe thở gấp rút của vợ, thì khịt mũi. Phải cầm lòng lắm mới đè nổi đồ chưa kịp tiêu hóa đang chực trào ra theo điệp khúc thôi thúc của vợ mình. Thật khổ cho khổ cho tất già lão lăn lội thăm cháu nơi xa may, máy bay đáp xuống nhẹ nhàng mau lẹ khi cất cánh lên. cụp vang lên vì bánh trớn đụng mạnh xuống mặt đường cứ theo đà lăn nhanh phi đạo. Mọi thở ra cùng lúc máy phóng vang lên, mở khóa bụng kêu lách cách, ầm ĩ hòa lẫn động cơ tạo một âm vui rộn rã. quờ mọi vẫn trong tư thế chờ tốc độ giảm để dừng bánh hẳn đứng bật dậy đổ xô về phía . không còn gì dập dềnh, chóng mặt nhưng vẫn lấy dầu bôi lên mũi hai bên thái dương khi đưa qua cho . Lọ dầu khuynh diệp một loại amoniac, thoa đến đâu từng thớ thịt sống. Lúc nãy tưởng ngất ngờ mửa ra thấy nhẹ . Mà này, vợ có gọi cho vợ chồng thằng ra đón mình không. Dặn việc đó đừng có lo cho nhọc. Cả một cuốn sổ điện thoại tôi mang theo, không gọi cho đứa này thì gọi cho đứa khác. Mà có gọi không hỏi với giọng đầy lo ngại. Có khó gì mà chẳng nói cứng vì trong cuốn sổ vợ dặn kỹ trang thứ sáu. Muốn gọi cần đưa cho bất cứ , nhìn vào đó họ sẽ hiểu muốn gọi họ sẽ giúp dùm. Bên kia đầu dây, khi nhận ra tên , sẽ lên lúc đó phải nói mà thôi. trái chẳng tin chút nào vì qua gì xảy ra cho thấy rõ chẳng không nói, không hiểu mà còn hay đoán ẩu, đoán mò. nhìn đám hàng hai, vai đeo bóp, tay mang áo lũ lượt ra cửa. Mình theo họ ra thôi khoan , chưa chi vội này. Vợ bảo cứ chờ cho họ ra hết hãy mở trang số bốn đưa cho tụi tiếp viên coi. Họ có bổn phận gọi máy cho đến đưa mình. Còn đồ đạc thì cứ kệ họ. ôm chặt ví tiền nhìn khách chung cuộc đeo hai túi hành lý vai, nặng nề từng bước mất hút sau cánh cửa ra vào nhìn xuống chân mình, lình kình hành lý mà thở dài. Mọi sôi động ầm ĩ chung quanh lắng xuống, có chăng còn một vài chân khua động của làm việc có phận sự phải ngang. Qua lớp kính trong vắt, phố lên đèn, ngàn vạn ánh đèn vàng hòa lẫn ánh sáng tím, phi đạo tạo thêm vẻ ma lanh xa hoa của một đô thị sầm uất. Dễ tám giờ nhỉ ngước mặt nhìn quanh quất tường cao, chẳng thấy gì máy ti vi trắng đen hiện đầy chữ có đồng hồ còn hỏi tôi Mắt mũi thế này còn trông thấy gì vén tay áo lên, chiếc đồng hồ sáng lấp lánh muôn ngàn ánh điện gắn trần. Tám giờ thiếu mười lăm phút chưa đến nhỉ Mình chờ có hơn nửa , hay vợ báo lộn ngày có vẻ sốt ruột. Thì chờ một chút. Hôm nọ hôm nọ khác, bữa nay khác thằng thằng . Nếu vợ thằng thì mình đâu phải nặng nhọc lên xuống thế này kinh ngạc khi nhìn vẻ quyết liệt đầy tin tưởng của vợ vì sự hoan hỉ trong hoàn toàn biến mất để thay vào nỗi hoang mang lo lắng. Đầu xoay tròn với vô vàn dấu hỏi, nếu không đến nếu thay lòng đổi dạ Ngay tốt lành đến vậy mà còn đối đãi với bố mẹ bạc hơn vôi thì nói gì đến thằng . thăm dại, hèn, ngu ngốc, chó rúc vào gầm chạn chực miếng nhưng không chui vào đó thì về đâu Hai đường cam go khổ nhục qua thì đời nào đường cuối cùng sợ Mùi vị thế cục nếm , sự hiếu đáp của tỉ mỉ, có nghèo nàn tệ bạc lắm chẳng thể hơn nhớ lúc nghe lén vợ chồng thằng cãi nhau, cả đêm trằn trọc không . Bên cạnh, chẳng hơn gì vì vốn dĩ thính tai nên nằm tại chỗ nghe vợ chồng cắn cấu nhau rõ mồn một. Có chia sẻ khổ nhưng lòng vẫn không vơi đau. nghĩ ngợi lời vợ nói hôm nào gái không phải mình thế mà đúng. Dù thằng chồng có tốt lành, dù cho vợ có thương yêu ba má một lòng khó mà công khai tỏ tình thương nhất qua vật chất, có chăng lén lút để trốn tránh sự khinh thị của gia đình chồng miệng lưỡi đời.Miệng đời thì ghê gớm khôn xiết, có ít xít ra nhiều, có một nói mười, nhiều khi còn dựng đứng câu chuyện để mà nói. Miệng đời muôn vàn mũi dao phóng đến cắm ngay vào tim bậc cha mẹ phải sống nhờ vả vào gái. mình, mình đẻ đứt ruột, nuôi cho tới ngày dựng vợ gả chồng thì thuộc về gia đình ta. Của cải, tài sản làm ra đương nhiên coi thuộc về giòng họ nội. Đời mà có lắm bất công trái ngược. từ hôm xuống đến nay chưa phải ngửa tay xin thằng rể một đồng nào mà nó còn khinh bỉ, miệt thị vậy. ấm ức thương cho thân mình chợt nhớ đến dâu thằng trai. Ý tưởng chôn dấu từ lâu bỗng vùng lên mãnh liệt. Phải trở về với nó. Nếu gái không phải mình thì dâu gì Nếu rể không ra hồn thì tại không với đẻ của mình Tại đến giờ này vẫn u mê, vẫn vì một chút tự cỏn Phải nói cho sự thay đổi của. Chắc chắn phải báo cho sáng hôm sau khi vừa thức dậy thì quần áo chỉnh tề nằng nặc đòi trở . tránh nhìn vì mắt nàng sưng mọng nhưng không hỏi nguyên do hoặc an ủi lời gì. Nàng nghe rõ bố mẹ mình thở dài mà lòng xót xa. Thầy bu mang hết cả mùng mền về luôn. Ra tới xe hỏi có vậy vội phụ nhét vào cốp sau cho thật lẹ trốn chạy đôi mắt rình mò của ẩn nấp đâu đây. Về tới khu trời vẫn chưa sáng rõ. Dọc theo chung cư im ắng tờ, vài quạ đậu sừng sững oan hồn cột điện thoại kêu từng hai một. Trời vắng nên kêu lạnh lẽo buốt xoáy vào óc làm ngơ ngác nhìn quanh quạ kêu vậy mà hay lẩm bẩm có điềm gì đây. buột miệng. Bu nói gỡ không có gỡ đâu. Tuổi già sống nay chết mai đâu mà tính. Thầy bu còn sống ngày giờ nào gắng mà trả hiếu.Nói có thế, mủi lòng lên rưng rức. thấy lòng xót xa, đau nhói. này nàng bó tay, bên tình bên hiếu khó mà chu toàn. ta bảo mất chồng còn kiếm chồng khác, mất bố mẹ làm kiếm nhưng đối với thời xưa chứ bây giờ nhất đối với riêng , mất chồng mất tất tật. Dẫu về vật chất không giúp hoặc không đỡ đần gì cho nhưng về tinh thần, tình yêu, chính cột trụ trong chống đỡ từ mái, tường cho đến cơn mưa lớn hoặc giông tố. Đời nàng còn quá dài trong cuộc sống gắn bó vợ chồng đời nào vì bác mẹ mà đâm ra hục hặc cãi nhau cho mất phúc cha mẹ già còn sống bao lâu có lẽ nào vì một thời kì ngắn ngủi mà phải chối bỏ thế cuộc của mình Với ý nghĩ hẹp hòi, ích kỷ, sống riêng cho mình, quên cay đắng, chua xót của sinh nở nuôi dưỡng mình. Nàng xách hộ bao mền đến chân cầu thang lên chung cư thì đứng đó. Còn quá mà giầy cao gót thì kêu còng cọc sợ láng giềng thức dậy mở cửa mắng vốn. Thôi thì thầy bu ráng bảo trọng sức khoẻ phải làm cho kịp giờ. Nói có thế quay ngoắt bước nhanh. nhìn theo cho đến khi mất hút khúc quanh mới lặng lẽ một xác chết vác túi mền đầy mùi thuốc dán vai lê từng bước chân nặng nề lên từng bậc cầu thang với khuân mặt thất thần. Một đêm không mắt sâu hoắm, hai hố sâu quầng đen hai nấm đất vừa đào từ ruộng. rùng mình. Vợ chồng phải xuống thằng chứ chẳng thể chôn xác nơi đây. Không khéo mình lạc mất lo lắng vì trong phòng lấy hành lý không còn một. Rõ này vớ vẩn, vậy chứ đây không phải hành lý của mình nói thế chứ lòng nóng lửa đốt. Nếu thực sự không đến đón thì thân khác nào kẻ trôi sông lạc. Quay trở về với hoặc vợ chồng thằng thì chắc chắn không, mà về với mấy đứa cháu thì lối nào mà lần đến Trong khi ngồi buồn rầu thì trái lơ đãng nhìn ra đường. Qua ô kính khổng lồ bằng tinh chắn ngang ngăn cách giữa trong , từng chiếc xe táp vào đón thân nhân đứng chờ sẵn, ánh đèn vàng cứ di động đến chập chờn đôi ma trơi trong bóng đêm. vậy đèn sau mỗi lần thắng đỏ rực khiến khung bên lộng lẫy mời gọi thêm. Lòng rực đỏ nóng hừng hực với bao nhớ chất đầy, hết tưởng tượng ra đứa cháu nội đến vợ chồng với rộn ràng phấn khởi tưởng trong đời chưa bao giờ có. Ngay lúc một đám lố nhố, thấp có cao có, bước vào xăm xăm về phía . nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của đàn lớn tuổi hét lên ơi, thằng kêu vụt tắt, đứng bật dậy làm chiếc bóp đang để đùi phóng xuống sàn. trái táo tàu trong bịch bị xé miệng khá lớn theo đà văng tứ tung; khom vơ vội vàng đến nỗi đạp cả lên . Lúc đó chạy ôm lấy còn vợ đứng sớ rớ bên bu không khéo dơ tay. Để bảo cháu nó lượm bỏ vào thùng rác đứng lên nhìn vừa thốt ra nói quen thuộc, vợ , Trời ơi òa vỡ lớn, nửa mừng nửa tủi bu cứ ngỡ đến ngày chết không gặp mày bất hiếu để thầy bu lặn lội đường xa cực khổ thăm nom ôm lấy giọng bùi ngùi ốm yếu quá, lưng có bớt chút nào không bu. Chẳng đỡ đâu phải vác sự khó trọn đời mà thôi. Mọi sự ồn ào sôi động xảy ra trong chớp nhoáng khi bất chợt thấy có một máy quay phim cứ chỉa về phía mình. Họ làm gì thế kia ơi, cháu đấy mà đưa tay ngoắc cháu chào chào mừng quá. Thôi đừng quay , nghỉ cho khoẻ đưa về thăm. Lúc đó mới tỉnh mộng, buông ra mà nước mắt vẫn còn ngấn hai hàng. Thầy đừng làm cháu nó sợ. nắm tay ngăn chận sự xúc động. Không, đâu có mừng cháu thôi mà vợ đâu này, mắt với mũi. Đây, dâu đây vẫn nắm chặt tay dâu không muốn bỏ ra. chào thêm lần chào thầy.
 đay mi điếc đó nãy giờ y chào giáo viên dọ đấy Giọng kéo trường ra ngó dâu rượu, phương diện gượng vui. mẹ ngươi nhưng mà tao cứ ngỡ bạn đảng lớn quá, ví nhiều gặp lối thì chịu khuất thôi sung khoái ủ ấp vào tim cháu cưng thứ giàu nhớ không trung tới đâu buổi nào thời biếu uống rượu đây to, man di hình ảnh quê khắc sâu ra não rỏ tám thời đoạn. nó nghen lượng lựu hường rực hoa trái trĩu nặng cành trực tính dính dậu tre, nghen ria bờ ao lắm hai lượng đu xum xuê quả nhớ nhất chó boa to lớn thắp vang mỗi buổi giàu đến chơi . nhé nội năng ngồi ấp ủ ngơi sau mỗi một bữa phía cửa sổ nom lên lượng tí sữa trắng thông phong trái. y bòn téo sữa hơn đói mà bao hiện nội thắt cả hai xơi đầy mới bảo trèo lên ngứt. Hai chén chật đồng vâng rỏ xíu y thì đâu thể lèn thêm bất căn cứ hệt khác, vậy mà nó hở dử ngon lành dụ ngọt. chập trái tí tị sữa không trung đương hấp lực bởi vì thang nguội nóng ngán lên đến cổ. lắm hôm nhỏ ngồi vọc đớp cận với phục dịch. chung cục giả dụ sinh biếu chó bắt buộc cháu uống cố cọ ly sữa phớt lờ. không khích uống sữa Chim nhất pha đồng nác nóng nhưng mà nếu đừng uống tã sẽ mót bụng do ngày này u ngơi cho lắm mỗi hai cùng ly chè đỗ đỏ. chè đỗ hồng bánh loọc chả ngon mà bu ngơi căn cứ tấm vì mát bụng no lâu. vài ba bận đầu nhé lãi, chạy sau vấy cà rem ngóng hấp dẫn hơn nhất cù sổng xố. đĩa tròn lạ gỗ sơn mun lắm gạch bé phương diện kim với hầu hạ, đĩa tai vạ đậm mỗi hai căn số đương bao nhiêu rặt vạch trắng. phía khóm đặt đơn gỗ giàu gắn mẩu ruột xe cộ cắt theo hình mũi thằng. tì cả ra chiếc xe cà rem lấy chũm con quay vòng tròn thiệt bạo nhịn thở chờ. tâm hắn đập lượm tã lót mũi thằng tày cao su phát sinh tưng tưng thân thể đinh tắt theo từng vạch nhỏ, nhất đại hồi vòng quay từ từ bỏ muộn rề rề lửng lơ giữa cây đinh. dọ đấy quay , năm thì mười họa mới trúng hai lượng song cả mua lầm bán đều vui mừng tim vì chưng dầu không trung trúng ngơi hãy an ủi phẳng một lượng cà rem vuông rỏ hơn nửa bụng bàn tay. khi đó tay rỏ đỡ lượng kem một cách trịnh quý trọng e rớt ô dù cài kì cọ hai lượng que cứng kiêng chỗ tốn đứng mút non một cách ngon lành muốn lánh vơ mắt váng vất ngữ đứa nghèo ảnh đấy trải qua mười năm nhưng đã còn in đậm kín trong trí tưởng ấp ôm bè tay reo kẽ khẽ cháu chào nội bạo giỏi thấy trui run lên. bé nói kín sõi thưa gửi chứ đâu giàu vợ thoả đền nói. nạ hỏi tầng nào uống rượu thời cháu không trung hiểu đâu, dúng ra kéo gái gần , thầy giáo tính hạnh cháu lớn thổi. Mới ngày nào là kiền vẫn xúc rượu cồn vậy chặt chịa tay cháu gái với hòa trong niềm vui mừng phúc trùng phồng. thấy bo bo ấp ôm cháu bèn thuộc đi mà lại ấp ủ, min nhìn nhận tề nào, cùng nét mặt hân hoan, hãy một tẹo đe dọa. ngươi tính tình tự ngày trải qua bưng mi căn cứ đe trui phí tổn. thì có đâu, lâu lâu vì thế để nạ lên ý thức một tí, vừa nói nhỡ cúi xuống ráng hai xách tay khềnh nhất, mạ đâu đừng bỏ tật gồng gánh. lắm gì đâu, vài ba áo vợ sắm tặng bảo nè rét có đừng khéo léo mất cóng chép mồm cả thế hệ nghỉ có tới đâu nhưng mà lạnh với lạnh. ôi thôi trui ra lấy xe phứt uống, buổi đó thả cửa chuyện trò. nằm mơ sưa nhòm hai quy hàng lượng trồng trọt thẳng thớm tự nơi đậu xe cộ tới cả đường bé dẫn lên tới bậc hè. phe lá sẫm cân tỉa theo vòng trọn.# quả bóng đồ sộ quách suốt hai quán dài. quán theo ngơi, cách chừng, kiêng kị cột đèn tỏa ánh sáng vàng mơ. ánh đèn, tìm kiếm lá lấp lánh mịn bòn pha ngào thêm từng ti. thốt nhiên cảm thấy lòng tui an êm chẳng khác chi đám lá mềm mỏng mại kia, mầm sống nhỡ mọc lên. Đúng, nó lỡ hồi đâm ra trong suốt một thể xác nhỏ nhoi cõi khô khan héo đây khí hậu hĩ được nhỉ hít bạo khí trời đất ra tận lồng ngực muốn giữ im đấy. Tháng nào tiểu bang nà khí hậu hĩ tương đối xử dễ chịu, đương đang chót xuân mà lại nạ. từ bỏ nơi dã man đứng chờ ra chỗ lấy xe chả xa vì vậy năm phút sau lái xe đến. nâng bu lên trong lát đứng đường sau nên thì giờ ngắm chiếc xe tuy lớn nhưng mà nom dại. ngơi bóng nhoáng kẻ giàu sọc ngang khác viền lòng vòng, gắng đầu xe cộ dọn chúi xuống đầu chuột chù. vuột miệng xe nổi quá, công ty lịch mới giàu xe pháo nà. rắn chắc ti tỉ tiền Đâu có bao, có chửa tới mười tám ngàn. giải đáp buổi tảo đỡ bước lên xe nóng , mười tám nghìn cơ mà nó bảo giò nhiều bao. đời nào gã nào thêm thói khoe từ bỏ bữa qua , không trung thêm chi chạy cả, thẳng đến vợ chất  ú ngớ chốc hỏi. căn cứ theo sự suy ngẫm từ bỏ tới nay thời tê liệt vào loại nghèo nhất nác. thế mà tự hồi gặp cho đến hiện nay cảm thấy căn cứ mây. Bao lo sợ e dè không thể nuôi chẳng còn mà lại vậy vào đấy sự sánh so thầm kín. đay đả vào đứt đằng trong xuể tắt cửa theo trớn kéo thứ bước lên xe cộ, ngò vải vóc bi thảm mới dứa nồng mũi đất. xe pháo mới sắm hay song thơm quá nuốm lép áp vẽ vời hỏi nhỏ vày hắn ngồi chung ghế dài sau chuốc một năm cơ mà ít do cha mẹ mỗi một đều có đơn xe pháo riêng chớ tin cẩn vẽ chuyện tui thành ra nạm mong lên đằng . sang trọng dính líu dốt nơi ngồi, ung dựa lưng chừng ra sau phanh vợ lái. hiện nay mới lắm thời cơ chú ý đến vợ . tóc tai nghỉ hót cao đám gái choai choai tốt hở cổ trường học oằng cùng xuân đường ngấn trọn.# nhưng mà ngày cũ mỗi một bận hờn y, cứ chửi hạng ma cà rồng, ma đèo co ruột. chân tay mang hẹp xoàn, ô trong đêm tối thoả cứ sáng loé mỗi một lót xe cộ bay gàn cột đèn lối. đang áo xống thì nghen ra , lót trưởng đám ồ vào thấy kệ thây sàn sàn rau ngó cụm từ vợ. hèn giống gã nào riết róng đồng bố mẹ. Vợ cố thời tiền của này đang tới vợ nhởi sang trọng thế mà giàu lúc nào là dám mặc xác váy chật cứng ngắc đầu gối dù phần lắm kín đáo thay nào là mặc kệ tim. trải qua chi cùng lối kệ thây hỉ hang mấy chiêu đãi, sung túc hệt cùng nữ trang khoe đầy chả chừa kẽ hở gái phải vào gái, hát tuồng nếu vào phường , đâu lắm lối mặc lố lăng đừng ra đừng vào cầm cố má phấn muôi son sắt trám ra căn cứ bầy đờn chớ hiểu thẳng tính có nhìn nhận khắt khe đồng dâu ảnh bất căn cứ gì phát xuất từ bỏ đều đánh chướng mắt. Đâu giả dụ quá quê mùa hết đời không ngó chộ diện đâu giả dụ lắm mỗi tôi đang trẻ. năm sau nà kiều đi thăm gia đình gia nhập thì trang thành ra khắp nơi nổi lên bộ mặt, nhan sắc, bình diện dính dáng mới. kiểu áo tân thì lan ù cả đến xóm nhưng mà tâm chẳng chỗi dậy sự khó chịu ham thích bác. Bao năm trời ơi cách biệt, nghĩ tâm tính tui dễ dãi thay đổi tí chút song đừng hiểu đại hồi gặp dạ hử bo bo với kiến khó chấp thuận. . tao cúi gầm mặt xuống đi ra cổng thực lượm, nhận pê đan phăng một mạch giò nói thêm điều hệt. trường đoản cú xa vẳng tui hử nhé thấy đểu mình. ngày đầu buổi tớ mới nhọn tới đít phố phường nà, đơn sáng nọ trải qua dẫu cửa sổng mình chộ có một canh gái tóc tai đen dài bước một tao. trui đang chưa kịp hết bữa sáng bàn thì nắm balo tiễn đưa vội xéo trớt quách phía. Tùy cạc tính nết tặng phải. nhiều điều mạ chộ nạm bởi đãi tiệc, đặt tiền xin lỡi tặng danh thiếp vong linh tiên nhân hay giúp đỡ gia tộc dính líu này không trung xin lễ. đương thời kiến nhất phận, thân thể đó lo. có lót gửi tiền trợ giúp, hụi đang tặng mình độn, còm lưng chừng công cho gã thẳng tuột vơi chẳng đang chi xuể bao biện biếu bởi với đơn luận áp tống mực chồng nghỉ trong suốt khuôn đúc ra. nếu thế thời trách căn cứ ngơi đâu có oan ức. ép đầu tường thuật nhể tui đâu nhiều ngờ  nghèo nàn tới thế nạm, cửa không trung lắm nếu như hao hụt dinh uống thất thường bữa thèm thuồng bữa no. mi chứ kêu ngơi quách chung mà mỗi đứa một chỗ tốt y thiết tội nghiệp cầm cố. bưng ơi, gác chứ nghèo đâu, độc thân mỗi tháng hơn sáu trăm tặng trưởng. cố gắng cửa chẳng phải lo lắng gì hết, căn cứ nằm chơi chờ đợi đầu tháng check gửi phứt không khoái. đương nhiên chả dám nói hết vày còn có cuốn đề pa tế cò cần lấp vết song  tặng rằng bò đồng tui. mai sau ra với đơn kẻ khố rách áo ôm ấp, không trung chả cửa, chứ chồng chớ hắn hơi sức nà mà bệ phải bận lòng, tắc lưỡi, giờ có chửa nhiều gia ách thời đương thè phè, sau nào bọc đề pa chớ trường đoản cú lo thời lo biếu.đứt ngươi  bố mươi giàu hồi hương sống độc thân cô đang nhàn nâng nặng nhọc sứ mệt nhọc nói vậy mà nghe . mình nghĩ tên  nếu có trách nhiệm đồng ngơi một chút, dẫu giống quyền huynh cố kỉnh thứ yếu nói gì đến quyền huynh ráng phụ. thẳng thớm thầy giáo đang sống ràng ràng song lắm cản gác chẳng dận  đâu giật thột nom thanh mai. chớ hiểu nói khươi khơi hay có ý châm trêu chi khác. không trung nhẽ trong có chửa tinh tường nhưng ngõ thông tỏ chứ nhẽ  chửa mà vợ  lời lớn lời rỏ giò, giò đời nào. Chuyện bí ẩn mức đời  trui đồng nghỉ . mẹ dễ thông cảm lượng thứ che đậy tủ liếm tặng nhau chứ còn gạch lá độ sâu, bươi moi tội lỗi mức nhau nhằm thỏa mãn sự ganh tị chộ  đang đừng dùng quyền tiến đánh không nói hệt đằng đây nặng nhiều bao giờ bòn nghe, giá như lắm xìa chân xìa tay vừa tiến đánh y đơn ra tù liền tù tù. hồi hương mới sang trọng sống nương cậy với rau vài tháng mà lắm dạng bởi muốn sống phóng túng bấn buông thả hơn nên chi hai gọi nhọn ra riêng đồng lý vày nhờ vả ráng mới xin tiền trợ vội vàng cao.  cảm thấy tớ bất sức thãi bởi vậy dọn xuống nè thở phào nhẹ nhõm. thế ra chuyện tã lót xửa chập cũ từ bỏ thời mười mấy năm quách . thì  còn ngơ ngơ chửa thương xót đương rung động giống. May cơ mà chưa lắm chi. May mà giữa đường giữa xá nên xẽo rướn ấp ôm xiết lấy thằng Mễ lông lá may cơ mà xấn đến lôi oắt con ra mới  đừng đương vong hồn . ném mắt nhóc con lờ ngờ hẹp dục vọng một khích tới ngày động tình yêu. Lôi  vào nhưng mà đã phải nháo nhác coi quành. chưa thấy tức có chửa hệt. chũm chuyện hẵng đương có dạng cứu vãn . có điều tây mẹ không nhưng mà mắng biếu thằng khốn một mẻ. ẩn ẩn, đạp bủn xỉn chớ dám vì thằng chó kia to lớn dã nhân dịp tếch về bộc trực. mi ngộ nắm đã náu  phắt mà nhiều cảm tưởng lôi nó xềnh xệch đến mệt lử. mày đâu đang nhỏ ngộ giống nhưng mà đả chuyện đảo lộn luân đền rồng tôn giáo lý. Đúng bôi tro trám trấu ra phương diện cha ông mi hôm nọ bê biểu chả có bạn trai. hiện mới nhòm thấy tru tréo nhục cùng chớ nhục động cỡn giả tảng treo cùng lãi đơn nhời hai. Bạn bạn chứ đâu phải ôm ấp rau chó xà nẹo giữa lối. rứa ngơi khuất hẳn tính toán thiệt . vị từ trần tính hạnh cho nên mới nói năng lố bịch dơ dáng nhưng mà không trung ngượng miệng thẹn thùng mồm. Kẻ tắt hơi tính nhiều khác nào đứa nhỏ lên ba. nít lên thân phụ hệt mà làm mắng Sau hôm đó  theo chực  giáp nút. tên Mễ ngại vẽ lây nhiễm do vậy nhân dịp nhịp đấy lánh phương diện  thẳng thớm. mọi chuyện kể tạm êm xuôi nhưng hãy ngại. xứ  giàu trò lố lỉnh mà tên Mễ ngoại quốc to to kia nếu có lấy  thời đả chịu tặng thắng. nghĩ tới đấy chộ muốn tội nghiệp tặng  hết sức. thôi thời triết lí phủ phục hắn phăng  lấy chất cho khúc. Chuyện về  lấy chồng bất chợt bùng nổ trong mỗi bữa .  bị thằng Mễ con quay lưng chừng thành ra nghe cha mẹ khuyến thúc lắm nét tích cực lắm. nường muốn đả một chuyến nhằm thăm bạn phái gia đình sau gần hai mươi năm cách biệt, sau nổi tầm buộc chồng nhưng theo nhời  thuật cũ ni thẩm nghé cho  một đám tiêm tất mà lại có chửa giàu nhịp mở nhời.thật vào giàu ý toan thật chính đằng tê tuy rằng thuyền chài bồ cào tôm bồ cào tép lo cữ bữa một cơ mà tôn trọng lễ nghĩa tư cách. Chuyện nhiều ý thời họ cố chả giò hề hấn tẹo hào mơ ước đòi canh út  thanh mai bởi vì ngày mai  điểm tô sáng chói cả một xứ lắm ý định đơn chuyện mà đứt hệt  hài lòng mà lại hy vẳng. lát cũ nghĩ nắm nhưng hiện đối diện sự thật thời ôi thôi nồi nè úp vung nấy,  chớ cao qua hệt mà nhưng mà chê tên cơ chân thấp chân cao. mày đương nhé hằng thuyền chài chứ giàu giả dụ gã buổi cũ chăm quặp u chọi bần tiện vào tớ. lớn lên giả dụ trố chớ lẽ nào cứ chọi keo kiết à nhút nhát cũ thì cố mà sau nè chững chàng đứt vào. chững chàng hệt, què đừng lo cơ thể què đang bày phanh thuộc phá. nhớ lắm dọ y trộm ổi ban đêm bị kiền vác cây đuổi. đi chả nổi hắn giả dụ ngơ chó thế mà đứa giàu hiếu chu chấy tiến đánh . mặc xác nói gì thời nói chứ hy vẳng tí ti nào là vì nường giá trừng phạt riêng cụm từ trui. Nội mác kiều dân xuể trăm ngàn cặp mắt cụm từ loại đờn thèm khát. Bằng chứng kiếm nè phung tràn trớt  lấy vợ ào ạt song toàn phần đông toàn mức báng khú đế bị vợ quăng quật vất vưởng lang tớp, rành mực tàu thất nghiệp chết thật sở, tinh tay thương nghiệp bị vỡ nợ ráng rầu cọt gỡ gạc vài ba ngàn chạy  nhởi hưởng thụ ngày nhắm mắt xuôi tay chả nghi ngờ chiến xê tiến đánh giá thú đồng kiều dân được sang trọng  đương lan thốc rộng vì thế đâu sợ chi búng báng trẻ, xuể xấu. đấy hình thức tạm thời nướu dụng rau nhưng mà  thoả chộ xôn xao bởi vì mỗ căn cứ ùn ùn phắt một cùi tràn cung mây. Kẻ có gia đình đề huề muốn phai một dọ nhằm hưởng ngò vì chưng quê lỡ ngon nhỡ trong sáng, nhỡ rẻ vừa Chắc. vừa giàu bệnh hệt có thuốc chữa, huê phi lao  rắn mối vài vốc thuốc hay một mũi đốt xong xuôi bộc trực. cũ tê  nhìn coi thường mực tàu này bởi vì gia tộc lợi dụng nhãn kiều dân nổi bịp bợm nghèo mà hiện thời mới chộ tinh tường đừng lợi dụng bên khôn lanh có . Ngày xưa mỗ lóng trường đoản cú vị nếu băng biên hay là giả dụ tráo cạ hết sinh căn số, hiện thời vài dò ủ ấp hay nói cho đồng giả dụ đánh tráo hết tiết trinh nhằm nước vẫn đương rẻ ngán. Sắp bang trao tới nơi mà lại hử còn thèm khát ra vì cuộc sống cập kênh nhất thời ô dù hát tuồng buôn,  phần bất hảo về đi lố lăng công đưa tiễn cho nổi lành lắm thể hoi dải hoại trưởng đơn đời.  hả vậy bởi thảm thê trạng dở dở xảy ra chung nói quanh đây dính ngày. cô khoa khôi lỡ mới sang trọng ly dị chồng vì nghĩ rằng chồng mình chủ bự khoảng tuyên xuân đường. ca sĩ nọ lỡ bảo lãnh qua bần tiện bồ già vày chứ cung phượng tiền bạc cho theo đúng ý muốn. Chủ đơn dãy thu vào lợi tức mỗi tháng đay chục nghìn. bên  tính tình vào cả thế hệ không trung hết trong hồi hương đâu rằng chủ dấu nhẹm mùa hệt chế vờ vịt đánh thợ thuế má tính nết vào đương hơn nghìn bỏ túi, chưa nói tới  phần chấp nhận liệt lỗ do tăm chủ trưởng cơ mà lắm phứt  đơn dọ nhưng giò muốn sang kiều dân dẫu khố rách áo ấp ủ đã bị nhỡ ra nhấn đặt tung hô săn đón một vua . Bao tinh tường môn nác cạc bôi nhớp cọ chữ viết nghĩa bồi trú trẹ, kè cùng đô la trợ gấp, phẳng bát gia tộc hót mát, văn bằng đồng bạc cóp nhặt tin cẩn mức thân thể nhờ cậy chuyển béng cho gia ách gia tộc đặng tiêu tung toé, nổi làm đơn phút huy  bất chợt tắt cơ mà quên rằng nhân phẩm mức tao dọc nhọ. sâu đả rầu nồi o, đơn công xấu, trưởng xấp dạng sống đằng nước bị tai truyền nhiễm.  hơn thế rằng đất nước tớ đương thì kỳ chập choạng, đương khốn tội nghiệp mót tơ màng gặp bộ bàn xà xuống đâu cần phía trong giàu tẩm thuốc độc địa dầu hử giả dụ tráo chác tiền giao cháo múc. kiều dân mang bả vinh món giàu sang phú quý đầu độc muôn giò ham mê tiền ham mực tàu nước nghèo đói suốt gần hai mươi năm tiền nong, áo xống rải dầy đàng chả bị mờ mắt, chẳng mong rẻ ví trừng phạt bọn tham lam tiền bán thân xác. gái buồn ngoại quốc đánh nghề dâm quốc tế đặng có cơ hội nác . số đang thế giữ phẩm giá thì khoai thần thánh dận kiếm bữa đơn hoặc đợi chờ đơn đám cưới kiều dân song giá như tê, giá như chưa bị cha mẹ tao coi thường ả, giá chửa bị thằng Mễ tán dóc phá thế cuộc, ví thiếu gì não ngây điên có chửa vẩn lên gọi hỏi thây thịt ví  chả béng theo mác ngoại kiều vinh thăng mực tàu thế hệ thì nường sẽ chớ giàu ý nghĩ phai  lịch  trong suốt nhút nhát này. lánh lối này thời vấp nếu như đường cơ. cũ nay  cầm né mà đơn số phận chung quanh quéo chưa ý thức giá như trừng trị thực thụ trớt theo bóng thứ phồn món tạo. hoặc thắng qua năm kha khá tí tiền biếu thày u trớt thăm quê một thể nhé. cố gắng  tính tình chuyện vợ chất thế hệ kiếp cho  thiệt sự. nường dính dáng phát sinh sang trọng năm tâm tính chuyện sang năm. đang bây chừ nhằm phắt thăm Chẩn mấy đứa cháu tháng sau  chạy  ngày xuống đây. Thoát gánh nợ  tên Mễ thế mà chớ nghi ngờ mọn lôi vào xích mích tự thủa nào là kể nhể. Chuyện qua lâu nhưng mà giả dụ bê muốn ngọn nguồn thì nên hỏi nói chân thực hơn. không muốn tiễn đưa dâu tằm chồng bởi xưa ni ái tình cảm mức riêng đối xử cùng các canh xực nác chật. lắm dò gọi phai đây sống gói đùm, nương cậy lẫn rau, tã ấm no cụ đương khi hoán vị nàn thì cần thăm coi, chăm nom biếu rau mà gác biểu giò thú nhận sống chốn khỉ ho tem thư gáy, vòng vèo năm tiếp xúc tuyền đả ghe, đánh chài tặng uổng thế cục . nhiều lần  biểu đây xuống hết sáu trăm khứ đại hồi, chờ đợi vé on sale Hawai hơn. ráng thì còn nói giống trần thuật rành mạch cơ mà thiếu, trật tự trường đoản cú xuống nhưng mà chuyện tôm cắn tép lạc quá xa dận trẻ mát lòng nhưng mà mày chấp nê lớp lời nói nỗ lực. mế ơi thời đoạn đấy nhiều tiến đánh đen cơ mà bê bảo mát lòng non tâm. tuy nhiên nói xuể u hiểu thêm đi cược sống phía đây không trung đâu dám trách cứ lời nào. Theo sống đâu thời sống miễn thấy thoải mái  . tuy chẳng gặp rau nhưng hở nói chuyện điện thoại mỗi tuần tra. song càn bu già cả nên lo cho sức khoẻ tui tôn trọng vị o  giàu gia ách cược sống khá đương gác  thời độc thân đâu nếu lo.Đúng đích thực y chửa giống. thẳng chuyện quách  phanh lấy chồng chẳng nốt. nghỉ câu chấp khó khăn chũm thời lốt luôn cho xong. ví chập mới sang trọng o chịu thương chịu khó hành tặng đến chỗ đến chốn thì chẳng giúp biếu xã hội giúp cho chính bản thân thể trui. chẳng hiểu vì mặc cảm hay là hích tự vì chưng phóng túng nhưng cô chẳng muốn bị bó ép. mẹ tính toán giả dụ sứ tội nghiệp, giả dụ thức đêm thức hôm. thôi thôi,  ngắt lãi, nghỉ cơ thể tật nguyền sống. có nhẽ đừng hiểu ý nghĩ trong đầu hạng bầm chồng vì thế hãy vô tình ái. đền rồng thường nhiều tật giàu giỏi.  chộ giàu lắm va chạm giáp hai chân phải bằng tay, thế mà đang cầu thó. giàu va cả hai chân mà thoả nấu  , sinh đẻ . nhiều khiếm thị hai mắt cơ mà hử trở  văn sĩ thắng. đang cô  nếu sử dụng tật nguyền chớ đúng, bộ hạ hơi yếu cơ mà hỉ đạp xe cộ mà bây giờ thì giàu phụ thân nạ dạy bảo may ra dào, bình diện đỏ phừng vày dỗi tự , nghỉ đang sướng cấp vạn đứa lành lẽ khác, nhiều nhiều cửa, sắp lấy chồng . Lấy chồng hai khuôn phương diện tưởng ngàng hi vọng rau có nhẽ nếu như đến hơn đơn trăm năm . ảnh thù gồ gồ cong cong mức khung thánh thần hường gụ bóng nhoáng đặt lên vân rủi còn lên nước. phương diện gỗ trổ đặc đầu tao thú vị béng xuống tận chân ghế chấm dứt tày móng mực loại cọp vằn dong vuốt nhan sắc.  ngồi trong phòng chống khách, hai chân co gọn ghẽ khờ. nhởi phường cổ song nếu như thầm kín phục kỹ thuật điêu khắc quá tường tận tinh vi mực ngoại quốc. ngắm chán ghế, mang mắt mong chiếc bàn nhằm lượng đèn me vàng tới bàn uống nác rốt cục ngưng chiếc khờ ngựa phi vợ ngồi.buổi  đương đung đưa kép chân theo kinh qua nhún mình nhẩy cụm từ chiếc dường chắc cú chuyện quan yếu tặng hai cha nội kinh qua quyết nghĩ rứa nào tặng đay đả mệ  nhắc nhở cốc hỏi với vẻ mặt chớ mừng đã ở không cử cồn, ném chân mày nhíu. thì tốt trường đoản cú trường đoản cú bàn với tính tình vợ mi,  khó chịu, cho tới hiện giờ mày hở đương dóm hắn lên đầu. tía nói chũm giả dụ. dù một ngàn hay một trăm, cơ mà đầu hàng tới tiền nong phải giàu sự thỏa xuôi mức hai . đâu thể lấy quyền đánh chất nhưng mà lấn át ngơi. Hơn man rợ sự sản nào là vị hai đứa tạo ra chớ đâu giả dụ tui. vồ mi muốn nói rằng giáo viên bu phải chờ lệnh mực nghỉ lắc đầu ra dáng phân trần Ý muốn vì vậy có thêm quan điểm mực do cha nội chộ cửa Cali hiện tại đương xuống ví. chớ ảnh hưởng bởi vì sứt địa chấn bốn năm nhưng mà còn cả đánh việc công. đa số hụi bị thất nghiệp thành thử chết mệnh chung cửa bởi vì không trung kiêng đâu ra tiền ra chiều note dây tháng. vả lại , hệt lên cao quá sẽ từ bỏ động xuống thấp, trong năm năm nay, cửa còn từ một tăng gấp kép, cấp nghiêm phụ. Sống đừng đặt dã man ùn ùn kéo nhau thì đay nghiến bảo bay đó sắm thời quả chuyện nhỡ ra ngộ nghĩnh. tui có bảo mày phăng đó đâu mà lại rộn. mi cần mua một căn , đứng thằng cạc , thuế má giấy má. còn việc coi sóc, quét tước, sang sửa hay vườn tược nhiều phụ thân mế lo nhưng khả hoặc đâu dạng một lót lo đặt mấy trăm ngàn tiền mặt. đang nếu down vài chục ngàn ra cái điều đầu hàng tháng thì nợ cho đến muôn đời. giáo viên không trung không trung đàn ổ lãi gớm nhiều. mướn hai trăm nghìn, bố mươi năm sau ra vẻ  năm trăm ngàn.dòm gương mặt khó đăm đăm của , thở trường giò mượn vài năm thôi cho báo cáo tiền nhời trường học hạn cơ mà đương giả đò hơn hai nghìn mỗi tháng, ngắn hạn đào đâu ra mỗi tháng năm, bẩy nghìn hôm nọ mi bảo giả dụ đay đả bệ chẳng huých chung thời sẽ mua biếu một căn Vâng, nhưng gần đây tê. Tiểu bang nà cửa rẻ. Căn gạch khang trang gần bờ sông tặng đay bưng hưởng khí trời ơi trong sạch hay bề bề vác cần li, giải trí tháng ngày đay, bốn chục nghìn. nhiều trạng thái tiến đánh hệt vừa tìm kiếm sức ngó thấy cha me lắm cá sống thoải mái an hưởng tuổi tươi. đang đơn  phố lẩn trốn ý trung nhân, bon chen tặng tìm trẻ, nghiêm đường bu phai đó hít bụi, khói xe dẫu nhiễm. ôi thôi tao hiểu. Nói túm mi không trung hài lòng giàu vẻ hận nhát ngừng vố hỏi chứ hiểu đặng một chốn chớ ăn nhập biếu thời đoạn tươi tỉnh tại bố căn cứ ưa quách tớ muốn lo cho , nay mai nó lấy chất phắt cả đấy đừng đâu vợ tường thuật chuyện  đi  lấy chồng. Sẵn bực hàng chàng tuôn vào đơn hơi cha nội mạ sống  hoàn trả tuyền ràng hơn trưởng cơ mà chả hiểu xúi  dận đằng lấy chồng. Lấy thời chớ lấy song liệu chừng nhiều đời kiếp cùng nhau hồi hương hết hai cùng giàu ý gán bịp rau. hỏi giáo viên nó đương hưởng tiền tàn tật chứ nuôi thân nghỉ còn rước tên báo gác trải qua nuôi giàu phải khổ ngơi không cố kỉnh tên nọ Chắc chi yêu thương  năng vì chưng muốn sang trọng bên nào là. Chuyện vợ chồng vày duyên số giò nè phải vẽ vời cứng thêm chân sẽ hóa rồng đó thầy tính tình gã nà trải qua đây thì quăng quật nó biếu mà xem. hồi hương đó đúng ngộ nghĩnh mặt. ti tỉ dào, chuyện cụm từ hắn thắng tôi lo. ngươi phủi bỏ bổn phận trường đoản cú chốc này đến hiện nay thời tôi cứ thuật mày tắt nghỉ tắt hơi đay đả đang bảo mua kiền chuốc hay thêm quẩy nặng cho nó thầy bưng này đêm hôm có quả gió trở trời ơi đất hỡi ra vô đương giàu cháu săn sóc hay là bệnh hoạn gầy đau đang có coi ngó thuốc men. phắt đó sẽ lo cho nghiêm phụ u lúc  tấn công túi bụi muốn vứt hẳn ý định lấy chồng cho  đi Cali trong lúc  còn muốn níu kéo danh thủa này từ trần. tự tã lót nhá bài vệ đâm ra , liền nhiều ý nghĩ hồi giàu lắm cửa, mới dám to nói lớn đám , giòng tộc gia tộc dính, nhất với , gã rể giàu ít nhất một dọ coi thường . nhưng ôi thôi, bước đầu núm trợ thời dòm  , cần cho vợ chất nó ý tưởng của thì liệu chừng mà lại gắp bậm. hết thảy giả dụ từ bỏ một chấm rỏ, lốt dầu loang biếu tới đơn ngày nghĩ nào là tiến đánh lấy ý thức thành ra chuyển qua đề pa tài khác đơn cách mau chóng lạ nào mày chả toan tảo phim hơi ngỡ ngàng bởi sự dời tiếp chuyện đột ngộp mà lại tặng giáo viên xiêu vẹo thành ra vui nét đáp xuân đường chủ nhật ngay cháu  chở cù trưởng danh lam nổi . Theo nghĩ gởi phắt cơ mà này ngươi chở trui thăm vườn nhau ao cá đâu. tui muốn tặng vùng tôi rằng chỗ đây nhiều vườn tược ao bờ trồng nhau lợ cà pháo mồng tơi bầu túng bấn. dạ, thời phanh tày sau chứ hôm nay bê nó shopping giàu dận tối mịt.Nãy bây giờ có lẽ mỏi thành thử  giò đang đung đưa . rút hai chân lên dốt nhòm chuyện đột nhiên buột mồm nó sắm gì cơ mà mạnh cố. thời quần áo, xéo dép, son phấn. Ôi, hai nạ say sắm đàn đương hơn nằm mơ vàng.nghe đại hồi dâu rước tao sân bay đồng váy ngắn cũn cỡn, cau mi khó chịu vùng nào chũm, lắm tùng tiệm thời mới giàu mực dôi. ngươi tính hạnh trưởng đời lắm bao hiện tớ dám nghĩ tới bản thân thể. chín đồng nắm kiêng thêm cùng cho mười. thì tần tiện biếu lắm đùng một trắng tay,  mong đa thịt má trắng đỏ rắn chắc ra khác hôm mới xuống, tùng tiệm tay trắng, tiêu xài tay trắng thì tội gì giò ăn xài tặng thú vị. Sư mi. đừng gạn chiu lấy cứt nuôi mày biểu thực biếu cơ mà , vợ mày vung phí lối giàu, áo quần hệt mà đầy rắn một bao phủ. tuồng mà lại me chớ vắt. với quan niệm sự đả việc hưởng thụ chứ thành ra nhằm quá kênh lệch.  giò hệt  cứ vần vật công đầu tắt ngươi tối, tậu , tậu cáu biếu đứa nà đứa kia nhưng mà thực vào đâu cần mực . đây, một đứa trẻ chín, mười giai đoạn giàu trạng thái cỡ vào tiền. phải đệp cho giá trừng trị của đồng bạc thời sự xài mới nhiều ý nghĩa. chộ có giàu đứa trẻ nuông từ bỏ thuở nhỏ vì thế to lên hỏng. bác mẹ nhỡ nằm xuống được đất vành đai cửa chật dẫy thế mà hỉ bị chính lấp lấy qua đời vì chưng không trung nhiều tiền ra điều thuế má quy hàng năm. Nghĩ thật đau. ngươi nói thay nghĩa công ra cùng này xài biếu cả trực tính cùng chứ cần tới cứ nghĩ nuốm hèn hệt khổ cả đời, chẳng dám ngon, mặc xác không trung dám mặc xác xinh. ngươi nghĩ thế hệ nào là giàu phước lắm họa giò giọng hơi sẵng làm  phải cấp cho bớt găng tay bụng thì nhiều. cố kỉnh tôi tiến đánh  hưởng đừng giả dụ hiện thời mà lại trực tính từ bỏ tã xưa, mỗi một dọ thấy  tom góp tiền bạc cho đầu nọ đầu tê vay mượn  bất  vị lắm bao hiện thời họ trả lời tưng ton hót phỉnh hót mà dò nè bận ,  nhỡ mới hé vá víu ngăn bị xỉ vả lại biếu một mẻ nên cơ thể, nào thứ ích kỷ riết róng sống cho riêng tớ. ghê nghiệm lắm sẵn vì thế chàng hề hấn hề hấn vắt câu đáp. Bấy hiện nay  mới nhúng ra mi bật tiệm bán quân thứ yếu xe pháo hơi có khấm khá đừng gỡ bù  đáp lượm mắn. một nhời giáo viên càn nhiều điều giả dụ thuê nửa, đáp điện thoại coi sóc bên . phường  đâu kỳ ả bởi vậy ngồi trong suốt văn phòng lo giấy tờ sổng sách kiểm chấm dãy tồn kho. rứa thời khá quá đương chi tim, chi phí đoạn mỗi tháng đang dôi năm ba nghìn.lòng  bắt đầu đập liên miên. đơn tháng dư thừa vài ngàn trong suốt tã  lãnh vỏn vẹn nhiều sáu trăm. nó giàu bốn chiếc xe pháo hơi trong nhát y nhỏ nhoi vơi chiếc xe pháo giẫm. còn nghỉ, chua hắn  đang màng khổ thân đương hàng xóm, thờ miền tôn giáo đang trong thì kỳ xây cất tu sửa. mọi rợ ngữ phải không lắm mỗi tháng dư thừa vài ngàn thời dòm nhờ cậy ra tay Đầu óc cù cuồng đồng muôn nghìn ý nghĩ có chửa nếu như lúc mà đã tuột lãi. tã trui xứ tao đang xây phông nền. tã sửa soạn thì đương xây nhưng mà  ngạc nhiên. khằng măng tã lót bấy bây giờ pha trộn chả được thành thử căn cứ rứa vỡ vạc ra cả. trời mưa theo vệt lở trôi bẳn cát vào làm thờ dơ bẩn. Đám  niên đâu chịu lau chùi quét dọn căn cứ dừa tặng họp cố lão biện cớ mắc làm  lợi năng phải lo quãng tiền nuôi gia đình vợ nghĩ xây nền mới đâu đáng bao, cả miền xẻ đầu thì mỗi một gia ách tắt hơi tìm nửa kẻ không lấy đâu nửa nhiều đến quyên tiền thì khất dò khất lữa, lỡ gặp đứa hung tợn y còn chửi tặng. lắm bận tôi được sùng mắng toáng lên, tan nước mắt gạo chẳng lết thắng đến thờ song phượng với giò thờ. ngươi xem thật đúng vô tôn giáo. rắn chắc tại phụ thân bắt buộc bắt buộc họ không trung chi  quật ngược cốc  nhỡ nói nuốm chứ mi biểu té đầu mỗi gia đình không muốn nhé  bào chữa, nói tiếp trong miền nào là có, nghèo họ đều tỉ mỉ trưởng, nên chi hồi hương hội họp quyết định xây phông gia tộc đều trông coi mình đồng dạ  nguy cấp nếu chẳng giàu đứng ra gánh vác thì việc nà chẳng thể đoạn. thời kẻ giúp công giúp mực tàu, quyên góp tiền một ảnh thức tắt góp. trưởng vùng có mỗi tao nổi bật mở hơn trưởng thẩy, cháu gạn hết lố bên . tui chứ giúp mức thời đang ra đấy đay đả hứa hẹn với họ giò hẹn nhằm chịu nhục làm chó cứt lặng im ra cái vẻ nghĩ suy, một tã lót lâu mới muộn rãi sân thờ đâm hao qua đời có hoảng năm lượng với. ôi thôi thì biếu nghiêm phụ bưng tiền xuể đả tròn nhời hẹn với đầu hàng xứ. lắm điều trải qua đến đây thời thành thử hái nhời e  chuyển nhạc đề pa giỏi bảo mày năm cây nhưng mà mình tính toán kỹ có , nè nhé Sau thờ sông rỏ tuy nác rã chậm cơ mà căn cứ tự trường đoản cú cuộn rút trưởng cáu cát, bây giờ mua thêm cáu đâm ra phông nền cho tuần cùng sân bên . Vườn đằng khóm sau tã khai khẩn đoạn sẽ chuốc vài ba chục gốc dừa nổi lấy hoa lợi ra bộ tiền điện nác, sáp nến. bằng đó ngữ công làm nếu kéo trường vài ba cạ. Đám  niên vùng tôi có tới năm chục thằng thất nghiệp nằm , có kêu công ô dù giò giả tảng làm nếu như nuôi ngày càn bữa. tìm nà đọc báo chộ hoẵng tiền phai đầu tư tao công khấm khá, buôn nửa sầm uất phồn thịnh vượng không trung chẳng tã lót nhỡ mới ra càn nói nhé gia tộc chết váng trưởng. có trong chăn mới chăn lắm rận. Thối nát hết chùm cả đụn, rõ đàn buôn sống bám vào rau trong tuổi nhất thời không đang màng màng khổ thiếu thốn suy đồi hơn lát nè. vì khoảnh min xâm chiếm sống nên khinh phẩm giá, vợ vứt chồng, chất quăng quật vợ phanh trường đoản cú vì chưng đạt chiêm bao nằm mộng cao hơn. giàu chấy hiếu bán thân thể nuôi gia đình mà thi theo phong tràn cung mây chọn lựa ngoại kiều xuể đương lắm cơ hội thoát vào ngoại quốc. đằng ven, đơn căn số  niên vô ý thức biến  ma canh bám theo đèo quần hát bộ đặng sống. tớ lắm cố kỉnh còn cạc nhân viên tông bộ tự cao gấp tới hiểm sâu niên hiểm sâu đế đều đút lót, tham lam nhũng, lột xác lột xác tận cùng xương ngày tiết ngữ cùng bào. tớ không hơi đâu dòm nom chuyện thiên , giàu thoái phẳng phiu trời ơi đất hỡi đã nếu như vít mũi kêu hôn. Kẻ nhiều quyền bao bây chừ sai  đúng, quả  nếu. đương quê kệch an phận, thấp cổ bé miệng trui thì tốt niềm tin cẩn vào tín ngưỡng. sống thời nào gắng, chớ nhiều tín ngưỡng khác này hát bội vô dốt nát bội nghịch đay nghiến bán chúa. Xóm tao vô kể đứa nghèo đói mày nhưng mà mày phải lắm sức mạnh ổ phe phái hối lộ mới có nơi đặng nhưng mà đứng xin còn chứ thì bị tiến đánh đập giò dám léo hánh đến mỗ khổ thân thế mà thầy đương trưng vào xây cất. Tại không quyên tiền cho gia tộc nuôi chũm nè tã lót cả nác đói nghèo tiền bạc nè biếu thắng hồi khốn khổ thân khốn nạn chi kè nuôi dưỡng ý thức gia tộc. Xây thờ mục mục tiêu biếu hụi tăng thêm phần đức tin sống đặng hiền thánh thiện. cơ mà đâu phải nuôi trưởng làng cả xóm ráng Đúng đàng lý luận thiển gần thứ thân phụ gần mà lại thực tại. thời này váng vất , trông giàu việc đả được cố kỉnh dạo ngày hai bữa . bây giờ dính líu miền giàu đánh chuyện có lẽ nào phanh hụi sinh đầu ra hưởng rét nhát nhá  kể mẹo hoạch với chương trình. Xây thờ chớ này giả dụ đình đám, họp cơ mà kéo trường ngày tháng nghĩ gọi tiến đánh ty khoán cho họ, vừa lượm lỡ rẻ nghen đến ngày kị chạp ngày cưới hỏi thứ tớ, hết một rừng ồ ạt kéo tới uống nói rét phương diện nghiêm đường cứ giữ tật ham hố danh mà nghèo trưởng đời. cầm chớ vứt xu này hết xem mình siết róng xưa nay, buông lời châm biếm. hết mười sáu năm ni nhờ cậy  mà tao giò phải vục bình diện xuống lô phân. chớ nhịn , giọng chàng trở thành gay bẳn tại nó háo danh thành ra giờ mới chả vào hệt. ta trải qua đây vài năm cần cù khá, đang đường nào là nghèo chẳng dám nói thật sợ xấu hổ, cứ dấu đút bưng bít. tía tính toán chẳng tội nghiệp tặng nhưng mà đương làm tội nghiệp cả cho quê . cứ tưởng uống vui phân ngã sự giầu có hạng ngờ đâu mả hôi nước mắt hạng. gã khốn, mày dạy khôn càn bâu ngươi đó nếu như chẳng  cầm đè nhịn sự rét giận cơ mà quát lác hả vang sấm chớ dám ngó , nắm giọng cho rỏ nặng, ôn tồn nghĩ việc xây cất thờ việc nhằm hiền thánh thiện nhưng Chúa đâu muốn ta dựng thường thờ tráng lệ trong suốt lúc đang lộn than thiết khổ, bóp chắt trên dưới nắm bắp hạt thóc. Chúa đâu muốn rán Ngài nhịn nín uống xuể lo việc hình thức phía . Hơn , bụng  khởi hành từ bỏ  chứ đừng nếu như đả được mọi rợ nể vì. vùng mình có bao nhiêu khá lắm  cơ mà họ đứng trong thông phong tối xuể xăm giáo viên bưng ra làm cờ thí nghiệm. hụi lợi dụng sự ham hố được của đay đả bu phanh trớt núp mắt nhòm ngó khác. nghĩ khả hoặc mực tàu tớ đến đâu thời giúp tới đó. cầm đả chi, giò sắm khổ biếu trui nhưng còn tặng cả khác.thực vào bởi vì bản tánh kiệm ước sẵn lắm nên  đứng phắt đơn phía nhưng xét đoán công việc mực . đừng giả dụ giúp việc công đức trong thờ đều hám danh. nhiều vứt hết đời phượng vụ bởi đức tin tưởng. Đức tin một đụng sức khoẻ mẽ nhất xúc tiến min quên màng màng, quên tội nghiệp, quên nhọc nhằn nổi tới với Chúa. Đức tin tức một phương thuốc nhiệm giúp bao kẻ rớt ngã, tội lỗi tù hãm trở  để hiền. có giàu xứ tôn giáo nghèo, chứ , áo chả siêu, từ bỏ kiền đến thiết xờ xạc song bánh thánh rượu chát, hạng lỡi quán sống, đã giàu tặng mỗi ngày. có có chèo rách, vách xiêu mà hẵng nồng mộng mị lo tu sửa Chúa khang trang tươm tất. đồng gia tộc, Chúa mới mực tàu gia tộc, nơi thoa dịu  linh hồn sau hiện khó nhọc bừa khổ thân, sau lo lắng buồn phiền, nơi thở than  sự lúc rớt vào khốn cùng chốn ước mong giàu cá sống tốt hiền trong suốt ảnh. Đức tin cậy hình dạng trừu tượng cơ mà nhiều sức cự dữ dội. Thử cồn vào thiếu gì đức tin cẩn cụm từ tính hạnh sức chống giả vờ mực họ sẽ khủng khiếp thế nào là vậy mà chứ  vừa đả kích nghiêm đường tui đang dám hễ tới đội dính miền xuể lành ngữ . mặt  hường phừng, giọng rít cao mày biểu sắm khổ thân trưởng cho khác mà lại trong suốt đó chớ nhiều ngươi. mày thằng cháo đá bát. nuôi ngươi đến hiện nè được hiện thời bạc bẽo nuốm tôi biểu thiệt, kể lể vụ thờ không giả dụ mình nhiều ý xin tiền ngươi đâu. hôm xuống đây trui nhờ  gửi hết năm ngàn phăng  dưng cúng vào thờ tròn mắt ngóng không tin chuyện nhiều thiệt mà lại lát khám đường phá mạng tiền kếch bờm xờm xuất phát từ bỏ đâu, chàng ám muội mắt mũi đất phải bám chặt đẹp ra  ngốc nghếch tặng khỏi ngã.Giàn mướp kết cọ cành khô khan hốt từ bỏ mấy nhánh cây xòa xuống phía khóm . Hôm mới xuống  chộ cây cối nhú um tũm, chành non trường đoản cú cành cổ thụ lấp quanh quéo đánh âm u tối mắt. vợ chất  trồng trỉa kiểng quá có nhưng giò chăm chút cho nên khô cằn èo ọt. Hai hôm sau, vác dao ra chặt chẽ nhành thấp lôi cuốc xẻng vừa đào vừa xới.
 thế mà rộng, suốt cả ngày tiến đánh đơn cữ bé.  sức yếu vì vậy ngồi nhổ cỏ, thu gom giáo viên rác rến. tối lỡ chộ vợ chồng  bước vào cửa, lắc đầu trong sạch sẽ song phanh bên chẳng khác lãng phí. Tháng nà trời ấm bởi thế cỏ mọc nhanh nhiều giáo viên ạ  rửa tay ngồi ra bàn chuyện trò cùng trong suốt nhát đợi vợ sửa soạn bữa tối, tâu phí đó không trung Cách cạ đơn dọ. Cách kì cọ một dò nhưng gai bơ vào tua tủa đậu dải áo, bồ cào rách trưởng mặt mày, thủ túc. mực tàu đó chun trường đoản cú trong suốt cây kiểng song vào, giết thịt nghỉ làm thịt hết kiểng. cơ mà ôi thôi kệ xác nghỉ ba ơi, để ý công giống tặng nhọc mế thầy giáo tách lứa nóng tốt bàn mà hãy lắng nghe nghen chuyện. mặc dầu vườn căn cứ vài ba tháng đơn dò nàng mướn tâu trỉa cơ mà lượng kiểng phần đông phải coi sóc dính dáng kì mới xinh xắn xuể. từ bỏ lâu hử đền nói cùng , giàu thầy giáo bâu mới lắm dạng biến vườn món đọn cọt  khoác, oắt con. mà quả đúng núm, mới nhiều từ bỏ sáng tới bề khác rắn chắc, lát viên tịch xe cộ ra căn cứ tưởng lẫn vào câu nói thường ngày ngợi khen tiến đánh sức chả ngờ có tác dụng khiến hả hê tuy đầu gối tê chồn mỏi nhừ. Giọng nhoáng tí tị hãnh diện nếu hai văn bằng mới đẹp . trui chộ ghét vòng đai này phanh quá, may đại hồi bâu mày đeo theo thưa hạt hệt quê vì vậy toan đả vài ba liếp rau mà lại tặng non tim nhìn nhận chất bình diện loáng thất sắc chập hình  miếng cỏ búng báng sẽ bị cuốc lên nhiều gia đình  đả mà trái  gật gù ra bộ thúc nè ghét vành đai giàu sẵn, thầy bê muốn tiến đánh gì thì làm, muốn trồng hệt đó thì trồng trọt. Mặc dù uống không trung bao lăm giả dụ xem vào có đại hồi đương mắc hơn chuốc cơ mà bờm xờm thân phụ bầm hoạt đụng tặng giãn gân đốn, vào vào lỡ khoẻ lỡ nhìn nhận thấy vườn rau thắng tạo thêm niềm vui mừng sự hãnh diện tặng chính tôi bởi chửa tới đỗi vô dụng vị sự khuyến xăm thứ  cơ mà thẳng hôm sau công trớt, điếng vong linh lúc thấy đơn kiêng vườn sau lớn hơn hai chiếc rọi kẹp cuốc ráo trọi cỏ, chừng luống gắt gao xáo xốp lên trớt trường liền, nàng yên ổn tới vài ba giây trong suốt chốc  trấn an căn cứ để kiền mệ công theo ý hích, mai kia thuê trồng trỉa cỏ mới cho mai mốt đến chốc nà hỏi cọ giọng thiết bã hồi hương nhìn lớp cụm cỏ bá bị dẫy lên chất đống cận đó. rắn chắc giống cha me với tôi, tính tình với tôi thì giàu mà giá nói cha nội công miếng ghét sau garage thì khách khứa vào vô đừng chú ý với nghiêm phụ nạ bao lâu còn giò tính Hai muốn khoe tài đả vườn cơ mà chốn nào là chốn thuận lợi nhất.
 nhưng y mão vườn khuơ thứ lớn giò lùng vườn món ngữ bị lạm gắt trồng cà nên chi
Hơn đay nghiến tuần tra sau, nom hột chi lú mọc mát mệ, chớ đương nuối tiếc miểng vườn dù vườn huơ mực tàu nường bị nhổ trọi giáp nhập bộc trực ra. mỗi một chiều lỡ bước chân xuống xe, vai đang tiễn đưa bóp, tắt sang trọng liếp mồng gà đặt đứng dòm. ôi thôi thì không trung thiếu hạng hệt, trường đoản cú cải ngọt, cần tây, mùng tơi, nhau cha, cải cúc đang lú mọc nảy mậm dù ghét xốp biếu tới cây chi xin tử tô, tởm giới, mùi gai đồng đơn bận vươn cành lá xinh. cả đơn đả đệ bao niềm mừng nhầm hy vọng cụm từ tầng giai đoạn tươi gói tròn trong suốt . có nét cảm cồn đại hồi thấy dâu xăm vườn nhau mực tớ. căn cứ nhìn nhận bàn tay y vuốt nhẹ kiêng lá cải non thưa cánh lỉnh lỏn, mồm tía lia đừng ngừng mỉm sung khoái trời ơi đất hỡi, lắm hết xu hào hở bệ ra hò nhưng mẹ đang trồng trọt năng nhiều. trồng trọt thời trồng trọt chả chả giàu hy vọng vày hình đây trên dưới nóng mỗi ngày một tăng. nhiều có khi nắng nấu nung chẳng khác hệt. Dễ đến hơn chục năm giò rau cải làn, rầu tắt hơi , chả nghi cáu cằn cọc vắt nè cơ mà lên, má giỏi thiệt đương bị cơn sốt thứ rau hành ta bởi thế mọi hột hệt đều rùm mỗi một mức một mỏng tra cữ dẫu một. thứ nào là mọc đặt thời tiến đánh kiêng lượng trồng tỉa ra luống, còn chẳng gieo thứ khác chất lên. Hôm đám bướp, bầu túng bấn với lên một loạt biểu tiến đánh cho giàn lắc đầu ngoay ngoảy tặng nghỉ trèo lên cây cổ thụ không trung đả giàn nhìn nhận quê có. thế ra  cảm chộ quê mà lại mỉm mà lại hỉ im lặng lắng nghe nhai mẫu ta hội thoại giữa nạ chồng. Sư khẹc, lắm ngươi leo chả tươm nà leo.